Cô nhắm mắt lại. Vùi mặt vào chiếc gối mềm mại đầu giường, quên luôn cái chân đan đau, vướng víu vào mùi hoa Oải hương và mùi của thân quencủa Hoàng Phi. Thật là mềm mại và ấm áp. Cảm giác rất an toàn.(ss e cũng muốn đi ngủ. Không muốn tiếp tục công viêcvj tạo nên tình cảm cho haianh chị đâu huuuu TT^TT...Phương Di: Cứ tiếp tục đi em. Còn nhiều ngườitrông đợi vào hạnh phúc của bọn chị và cái kết the end trong truyện củaem lắm mà..:XX)
Anh đứng đầu giường ngắm nhìn người con gái đang nằm ngủ mà quênluôn cái chân đang đau kia. “Thật là chứng nào tật nấy” . Cái vẻ hồnnhiên ngây thơ vô tội của cô chẳng thay đổi chút nào. Đến cái cách ngủnữa, vẫn giống như mấy năm trước, lúc nào leo lên giường anh cũng ngủngon lành được cả. Thật sự cô tin tưởng anh đến thế hay đang không xemanh là một người đàn ông cơ chứ. (úi. Ca ca là bê đê ak…??? ;![]()
Anh đến bên kéo ghế ngồi xuống, nhẹ nhàng vuốt mấy sợi tóc xoả racủa cô, chiếc mũi nhỏ xinh, khoé môi đỏ hồng như cánh hoa đào, hàng long mi đài và cong …tất cả hiện lên trên làn da trắng nõn và mềm mại này.
Anh mỉm cười chua xót:
-Tại sao em lại dấu anh chứ?
_______Tôi là đường phân cách quá khứ…20 phút trước _________
Sau khi anh tiễn cô ra khỏi nhà. Anh đứng trên lầu nhìn theo bóngdáng của cô. Cứ ngỡ cô sẽ quay lại và bấm chuôn nào ngờ cô lại tính toán gì đó rồi oai hùng bước đi. Anh chỉ lắc đầu, tại sao anh lại quên đicái tính khi thất thường của cô nhỉ ‘Càng đẩy cô ấy đi thì cô ấy càng đi xa hơn. Nhất quyết không trở lại’.
Cùng lúc đó anh nhận được điện thoại của ai đó xong lại giập máy vàbấm gọi cho một số điện thoại đã lâu lắm rồi anh chưa gọi. Anh mỉm cườichua sót. Có lẽ vì quá tổn thương.
-Cô ấy đã nói cho con nghe hết rồi! Có thật thế không ạ?_Anh nhỏ nhẹ nói, nhưng có trong lòng cả một mớ hỗn độn.
-Chúng ta rất xin lỗi con!_đầu giây bên kia người phụ nữ chỉ lắc đầu ,khoé mắt ngân ngấn nước rồi thốt ra như thế.
-Vâng!_Anh gấp máy lại. khoé mắt giật giật. Không suy nghĩ gì anh lao vút ra khỏi nhà chạy theo phía đừa quốc lộ mà cô đã đi. Và anh tìmthấy cô…Cùng lúc đó anh lại nghe cô nói: Người yêu tôi ở gần đây._Cứ ngỡ cô gọi anh ta đến nhưng đến khi nhận ra người cô nói không phải ngườiđó thì tim anh bỗng đập nhanh lên tỏ vẻ vui mừng như vớ được vàng. Rồianh vác cô đi…
_____________tôi là vạch ngăn kết thúc quá khứ________
-Dậy dậy…_anh hồi tưởng lại xong mỉm cười rồi đưa tay bọp lấy mũi của Di.0
-hơ hơ…_Di bị nghẹt thở. Tay chân đưa loạn cả lên sau đó mới ngồithẳng dậy. Mặt vẫn tiếp cơn ngái ngủ. Nhưng ánh mắt ánh lên vẻ tức giậnvới kẻ đã phá giấc mộng của mình.
-Đừng nhìn anh như thế. Thay quần áo đi!_Phi nghiêm mặt nhìn Di. Không cười nữa, chỉ vào bộ quần áo đặt trên giường.
-Nhưng làm gì?_Cô lấy tay che trước ngực nhìn anh cảnh giác.
Trong lòng Phi phải phá lên cười. Sao lúc ngủ không đề phòng mà giờ lại đề phòng …
-Không phải sát trùng vết thương à?
-Oh!_Cô gật gù có vẻ hiểu lắm. Sao đó lại chần chừ.
-Sao nữa!_Phi có vẻ bức bối. Trên tay cầm sẵng hộp thuốc.
-Anh ra ngoài đi._Cô ra lệnh.
-Trời! Thay đi. Phiền phức. Em có cho anh cũng không ham_Anh đá long nheo nhìn cô. Anh mắt trêu chọc.
-Ra ngoài.!_Cô đẩy mạnh anh một cái. Rồi đống sập cửa lại.
.
.
.
15phút trôi qua…cửa vẫn chưa mở…
16 phút….
-Di! Em ngủ rồi à!_Anh có vẻ bực bội. Gọi vọng vào trong.
-Không!_Giọng trả lời . kèm theo vẻ bối rối.
-Thế thay xong chưa?
-Xong rồi!
-Sao không mở cửa?_Anh bực bội.
-Tại…_Cô ở bên trong cầm lấy chiếc áo rộng thùng thìn xong lạinhìn vào trong gương. Nếu mặc bộ đồ này ra đời thì thật mất mặt…Hai mácô đỏ bừng lên… ‘Đây là quần áo ngủ của anh ấy…To thật…”