-Nè!_anh đưa tay lên chạm vào gò má đang phụng phịm đến đáng yêu của cô. Nó mềm mại và đang ửng đỏ vì đang cố chịu đau.
-Tại anh hại em cả đấy!_Cô mở mắt ra. Mọi uất ức ban nãy tự dưng khi mở mắt lại trào ra theo dòng nước mắt.
-Tại sao lại anh hại?_Anh nhẹ nhàng mỉm cười , dịu dàng đưa tayvuốt đi giọt nước mắt bướng bỉnh đang trượt dài trên gò má cô. Nó nóngnóng làm thấm sau vào vết thương trong tim anh. Như thứ thuốc làm chovết thương dần liền lại.
-Tại anh đem em đến đây nè, tại anh đuổi em ra khỏi nhà nè, tại anh làm em ngã nè, rồi còn vác em trên vai chạy nè…_Cô tức giận kể một tràn tội của anh. Sau đó đưa tay gạt tay anh ra, vẻ uất ức.
Anh mỉm cười nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang kể tội mà anh đã gây ramột cách đáng yêu . Không để tâm đến cái gạc tay của cô. Anh lại đưa tay lên vuốt lấy giọt nước mắt ương bướng vừa chảy ra.
-Đúng là tại anh đưa em đến đây, nhưng anh đâu đuổi em ra khỏi nhà,và anh cũng đâu làm em ngã tại em đứng không vững đấy chứ, và lúc vác em chạy là tại em không yên nên anh mới dùng cách đó để trừng phạt đấychứ._anh nhẹ nhàng giải thích. Không kiên nể cô.
-Anh…Anh…quá đáng!_Cô nhìn anh trừng trừng nước mắt không chảy ra nữa.
-Anh đâu quá đáng!_Anh mỉm cười véo mũi cô, nhắc nhỡ.
-Anh …anh tiểu nhân…_Cô trừng mắt nhìn anh vẻ trách mốc sau đó kết tội anh.
-Anh đại nhân đấy chứ!_Anh lại véo mũi cô thêm lần nữa ánh mắt ánhlên nụ cười. Môi nhếch lên tạo nụ cười răng khảnh tuyệt đẹp.
-Anh quá Vô liêm sỉ!_Cô bừng bừng chỉ chít anh. Giọng điệu hùng hônnhưng nước mắt lại chảy ra khi trong thấy vẻ mặt trêu ghẹo của anh.
-Quá khen!_Anh gật đầu nhìn cô sau đó thay vì véo mũi cô thêm lầnnữa. Anh nhớm người lên vào môi cô. Cô khẽ giật mình thoáng đẩy anh ranhưng sau đó không hiêu vì sao lại ngồi yên để làn môi mềm của anh chạmvào môi mình.
Anh chỉ định hôn để trêu ghẹo cô nào ngờ lại bị đôi môi mềm mại mang mùi son dưỡng môi quen thuộc quấn lấy rồi càng sâu hơn. Hơi thơm anhvươn vấn suốt tuần qua từ khi từ nhà cô trở về khiến tim anh bây giờ lạc mất một nhịp.
Lưỡi anh tự động tách đôi môi cô ra rồi luồn vào kéo theo lưỡi củacô cô. Tạo thành nhịp nhảy rất ăn ý mà tự lâu rồi con tim vẫn nhớ mãi.
Hơi thở nhẹ của anh phả vào vành tai cô, giọng nói khàn đặc cất lên.
-Em dụ dỗ anh đấy nhé!_Anh nói xong lại đưa lưỡi liếm vành tai củacô sau đó đưa răng cắn nhẹ một cái. Mấy năm trước sau nhiều lần trêuchọc cô, anh đã tự khám phá ra những nơi mà cô thường rất nhạy cảm.(ýTrương ca biến thái quá )
-Á!_Cô khẽ rên lên. Không phải vì nhạy cảm của vành tai mà vì châncô bị anh kẹp lại khiến cho vết thương trên đầu gối nhói lên.
-…_Anh khựng lại một lúc sau đó cảm thấy tiếng rên của cô rất kì lạ nên buông cô ra. Anh nắm lấy hai vai của cô hỏi.
-Em sao vậy?_Giọng lo lắng.
-Em …bị thương ở chân…_Cô ngẩng đầu nhìn anh, trên khoé mắt nhấn ra vài giọt lệ.
-Ngốc ạ! Sao em không nói._Ánh mắt anh có vẻ lo lắng nhưng giọng nói vẫn rất bình thãn.
-Tại quần này chật quá…kéo không lên được._Cô cúi đầu nghịch ngợm vạt áo bun
-Cô nhóc này! Rắc rối quá đi._Anh cốc vào đầu cô một cái ấu yếm, rồibế cô lên trong sự ngỡ ngàng của cô rồi bước về phía phòng ngủ.
-Anh ..anh định làm gì hả?_Cô hét toáng lên khi thấy anh đẩy cửa phòng ngủ bước vào.
-Bí mật!_Anh ra vẻ bí hiểm lắm. Đưa tay bật điện phòng ngủ. Sau đóđặt cô xuống chiếc giường rộng của mình. Sau đó để cô ở đó anh bước vàomột phòng khác trong phòng.
Cô nhìn xung quanh. Quanh phòng tràn ngập mùi hoa Oải hương thoangthoảng, ga trải nệm mềm mại màu đen trắng cũng thoang thoảng mùi Oảihương. Thật là nhớ lúc xưa.