-Vâng!_Cô mỉm cười lí nhí nói. Tay vẫn vòng lấy áp sát ngườivào lưng anh. CHẳng nhẽ cô đang để cho bản thân tìm một chỗ dựa một cáiđích cho suốt 8 năm qua…
-Có chuyện gì à!_Anh không quay người vẫn tiếp tục với công việc của mình.
-Không có gì cả! Chỉ là cảm thấy hạnh phúc quá thôi!_Di dụi dụi đầu vào lưng anh nũng nhịu.
-thật à!_Anh hỏi nhỏ. Mỉm cười.
-Chúng mình lấy nhau! Anh nhé!_Không phải vì người đó, khôngphải ăn miếng trả miếng mà bởi vì cô muốn một chỗ dựa và một cái đích mà bấy lâu nay cô chưa phát hiện. Vì người con trai này và vì cô….
-…_Chàng trai hơi giật mình một chút. Anh quay người lại nhìn sâu vào mắt cô. Anh thấy dường như trong mắt cô có một ánh sáng. Ánhsáng như lỗi thoát cho tất cả vấn đề…
Cô mỉm cười nhìn người con trai trước mặt rồi nhón chân lênhôn vào đôi môi đang mím chặt lại của anh…Xong cô lại cười khanh kháchgiống đứa trẻ…
“CÓ thật đó chính là một lối thoát….”
Đọc tiếp: Mình Thích Cậu! Nhỏ Rắc Rối! – Chương Chương 34 : Nụ cười hạnh phúc và trái tim đau khổ.
Chàng đứng dưới trông lên cửa sổ của căn phòng trên tầng 3 khu dân cư mới. Hàng long mày chàng khẽ nhăn lại, điếu thuốc bị kẹp vào hai ngón tay đã tàn gần hết đôi phần nhưng người hút lười nhác hất đi.Đôi mắt chàng đen thăm thẳm như không có đáy vì vậy chẳng ai biết chàngnghĩ gì. Chỉ khi khóe môi chàng hơi giật giật khi nhìn thấy đôi trai gái cười nói ôm nhau nơi cửa sổ thì người ta mới biết chàng đang run khẽ…
Ánh đèn màu vàng mờ mờ hắt lên khuôn mặt của chàng trai toát ra cái vẻ mệt mỏi. Dường như chàng đã đứng ở đây rất lâu…Rất lâu…
Cô gái nở nụ cười tươi nhìn chàng trai đối diện…Qua ánh sángcủa căng phòng rọi ra thì trong hai người họ rất hạnh phúc. Họ hạnh phúc đến nổi làm hàng long mày chàng trai đứng dưới nãy giờ khẽ nhăn bây giờ chuyển thành nhăn díu lại đến độ khó coi. Điếu thuốc trên tay chàng rơi xuống khi chàng trai ôm vai cô gái âu yếm đi vào bên trong khuất bóngsau lớp rèm cửa…Chàng đứng lặng đưa mắt nhìn lên cửa căn phòng hồi lâumột cách bất động, sau đó cho tay vào túi quần rút ra chiếc điện thoạivà bấm một số khá quen thuộc được gọi nhiều nhất trong danh bạ từ khichàng về nước.
Trên màng hình điện thoại hiện lên cái tên to oành… “SON”…
-Gặp cậu ở Kaben…_Nói xong không để người kia trả lời. Chàngtắt nguồn rồi cho điện thoại lại vào túi quần và vắt chiếc áo vét đentrên vai, bước đi khuất vào bóng tối…
*************
Cô gái trợn tròn mắt nhìn vào cái tên hiện trên màng hình điện thoại vừa ngắt lịm trong mấy giây…
-Thằng nhóc này.! _Cô lật đật bò ra khỏi lớp chăn bông ấm áp mà hai hàng long mày khẽ díu lại, miệng lẩm bẩm…
“TRời lạnh thế này mà quấy rối như vậy thì thật quá đáng! Chếttiệt…”…Vừa sỏ mình vào chiếc quần jean vừa lấy từ trên giá cô vừa ****thề một câu…
************
-Thằng nhóc này! Ngồi ở đâu mới được chứ. Ngay cả máy cùng tắtluôn…_Cô bước vội vào quán bar phía dưới của một quán café có tênKaben…Ném chiếc áo khoác và chiếc mũ len cho anh chàng nhân viên quenbiết ở quán cô vừa đưa mắt trông vào mấy dãy ghế vừa bấm số gọi cho “kẻphá rối”…
“Số điện thoại quý khách…”_Lại cái tạp âm cũ kĩ ấy cất lên...
-Chết tiệt!_Cô tức giận dập máy rôi quay sang nhìn người nhân viên đang mỉm cười với mình.
-Biết anh Phi đang ngồi ở đâu không?_Cô ghé sát tai cậu nhân viên nói tránh đi tiếng nhạc ầm ĩ.
-Tôi thấy anh ấy ngồi trong phòng K9, định vào chào hỏi nhưng anh ấy đuổi ra không cho ai vào cả…_Cậu nhân viên gật đầu rồi cũng ghé vàotai cô mà hét toáng lên…