-…_Im lặng.
-…Tám năm trước tôi đã bảo với cô ấy hãy luôn nhớ rằng tôi yêucô ấy. Nhưng...dường như điều đó bây giờ chỉ mình tôi là nhớ đến. Tôiquả là một thằng ngốc…
-Nhưng cậu và cô ấy là chị em…_Son nhìn bạn. Trong đáy mắt chứa đựng vẻ đau buồn. Nói với giọng bất lực…
-Tôi cóc cần cái gọi là chị em đó…Tại sao lại để tâm đến mấythứ như vậy chứ. Tôi yêu cô ấy thế là đủ. Vậy tại sao cô ấy không chờtôi…_Anh bướng bỉnh cố níu kéo cho mình cái lí do để giữ lại cái hi vọng có thể yêu con người đó…
-Cậu làm được nhưng cô ấy không làm được…_Son bất lực. Giọng có vẻ giận dữ vì câu nói ích kỉ của anh bạn.
-…Cô ấy không làm được…Bời vậy….Bây giờ tôi rất đau…Rất đau…Đau ở đây này…_Anh đưa tay run run chỉ vào ngực mình, hai mắt đỏ lên…Xonganh lại cúi xuống uống cạn ly rựa rồi gục xuống bàn và thiếp đi…Miệnglầm nhẩm tên một người nào đó…
-Thật là…_Son lắc đầu đau khổ nhìn cậu bạn vừa bướng bỉnh như trẻ con xong rồi lại gục xuống bàn ngủ ngon lành…
Cả thân hình to lớn của anh gục xuống bàn trong đến tội nghiệpvì vậy cô phải gọi một cậu nhân viên phục vụ vào sửa giúp tư thế cho Phi rồi cô bấm điên thoại gọi cho cậu bạn thân thứ hai…Chắc lúc này đangnằm ngủ trong chăn bông êm ái với nhỏ Ngọc, gọi dậy thì tội nghiệpthật…Nhưng chuyện này không phải mỗi mình cô có thể làm được…
-…
-Tới Kaben đi! Cha nội này uống say nằm lăn ra đây. Tui không biết làm sao.
-“Tôi tới liền…”_Đầu dây bên kia vừa cất tiếng gật đầu thì lại có một giọng nói nhỏ nhẹ nói vọng ra…
-“Cậu gọi nhỏ Di đi”_Ngọc đầu dây giật lấy điện thoại của chồng và nói với Son.
-Làm gì?_Son hơi nhăn mặt vì mấy cái đề xuất của Ngọc.
-“Không phải hai người này cần nói rõ với nhau ak. Vậy thì chuyến này cho gặp luôn đi”.
-Ưm! Đúng! Nhưng cô ấy không đến thì sao?_Son hỏi tiếp.
-“Để tớ gọi! Nếu cô ấy đến thì cậu cứ nói vầy @%^'^'^ nói vầy @$%#^# là Ok…”
-Ưm. Nhanh đấy._Son gật đầu rồi đưa mắt nhìn thằng bạn đang ngủ ngon lành còn nói lảm nhảm…
**********************
“Reng…reng…”_Tiếng chuông điện thoại bàn rung lên…
Cô lấy chiếc bút đặt vào trang sách dày cộm đang đọc dở rồi đưatay với lấy chiếc điện thoại trên chiếc bàn đèn bên cạnh.
-Ai đấy ạ?_Cô cất tiếng…
-“Di! Tớ đây!”_Ngọc cất tiếng…^^*
-Sao lại điện giờ này?_Cô hơi lo lắng nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường 22h30…
-“Cậu có thể tới quán bar Kaben được không?”_Giọng Ngọc có vẻ hơi gấp.
-Có chuyện gì à?
-“Nhỏ Son đang ở đấy! Chuyện là tớ và Khánh mượn xe nhỏ Son đểvề nhà ông bà ngoại có việc gấp…mà cái ví của nhỏ lại ở trong xe nên…”
-Xe của các cậu đâu?_Cô nghi ngờ hỏi lại…
-“Á! Anh Khánh buổi chiều cho cậu tài sế mượn. nào ngờ tối nayngoài nhà tớ lại điện bảo vào…”_Ngọc cười lả chả…(kịch bản đã địnhtrước)
-Vậy nên bây giờ nhỏ son không có tiền…_Hoài nghi.
-“Biggo...cậu giúp nhé! Thôi tớ phải dẹp trật tự đây. Hai đứa nhóc này ồn quá. Chào cậu nhé” ^^
….
-Con nhỏ này thật là…
Cô vơ lấy chiếc áo dạ màu phấn hồng khoác vào rồi cho chiếc vítiền vào túi rồi bước ra đống cửa lại. Bên ngoài gió tấp vào mặt cô lạnh thấu xương.
Cô với tay gọi một chiếc taxi vừa chạy tới và đi đến chỗ để giải cứu nhỏ bạn…
“Lớn rồi mà như con nit vậy…”…Cô khẽ lắc đàu rồi cho hai tay lạnh của mình vào túi .