Vội vàng chạy theo hình bóng người con gái đó, nắm lấy đôi tay lạnh lẽo của người con gái tôi những tưởng chỉ thấy được tiếng cười, mà giờ đây, trên khoé mi, Có những giọt lệ của sự vô tâm từ tôi mang lại. . .
Hương thẫn thờ nhìn tôi, tôi im lặng hồi lâu, cảm nhận sự yếu mềm của bản thân đang bị thứ tình cảm nào đó như một luồng điện mạnh chi phối…
- Sao nói tớ ngốc? – Tôi nói.
- Vì cậu ngốc…
- Sao ngốc?
- Ngốc?
- Nếu tớ ngốc thật thì sao?
- Thì tớ muốn cậu mãi ngốc khi ở cạnh tớ…
-……..!
- KuiTar… Tớ thích cậu…
Chap 9
Mùa thu năm ấy, có thể nói là mùa thu mang đến cho tôi nhiều cảm xúc nhất, có nhiều thứ đến với tôi, rồi rời xa tôi, khiến cho tôi thay đổi rất nhiều… Cũng thật khó để tôi có thể định nghĩa những cảm giác khi ấy… Chỉ đơn giản nó Giống như một bài hát gợi nhắc kỷ niệm, mang chút ngọt ngào nào đó êm dịu pha lẫn cả đắng cay, vụn vỡ…
Vẫn là nắng, vẫn là những sự buông thả đầy hi vọng, những gì đang diễn ra, cũng chỉ cách âm thanh mời gọi, đến từ bản tình ca đầu tiên của tôi có vài lời nói, tôi không nghĩ tình đầu đến với mình lại nhanh đến vậy… Có lẽ nào tôi đang để mất một điều gì đó để có được tình yêu mà mình đã từng mong ước…
Tôi nhìn Hương, hai đôi mắt nhìn sâu vào nhau, có chút gì đó xao động, nước mắt vẫn nhẹ nhàng rơi của người con gái trước mắt tôi, sinh ra từ sự vô tâm của một kẻ chỉ biết sống cho bản thân mình… Nước mắt ấy, và thứ tình cảm mà người con gái ấy nói, có phải thuộc về tôi hay không? Tôi giống như đang sống trong một giấc mơ, chỉ khác giấc mơ ấy, không có những câu chuyện cổ tích giống như người ta hay mơ mộng.. Tôi không thể biết mình đang nghĩ về điều gì, mong đợi điều gì… Chỉ biết với tôi lúc này, tồn tại trong cơ thể một cảm giác chơi vơi, nghẹn ngào trong sự rung động bao phủ… Đầy mãnh liệt…
Hai người đứng đó, dưới tán cây hoa sữa thuần khiết thơm ngát… Màu trắng tinh khôi đó, giống như lời nói yêu thương đầu tiên của hai đứa tôi ngày ấy… Nhưng sự thật trong một bản ballad buồn, Đôi khi, không phải chỉ đến được với nhau là có thể mong chờ đến một kết thúc nào đó thật tươi đẹp,cũng như với tới, mọi chuyện sau đó mới chỉ là điểm bắt đầu…
Cơn gió heo may nào thoảng qua, làm mái tóc Hương bay nhẹ trong nắng, cánh hoa sữa như một cơn mưa trắng trẻo thuần khiết phủ lên hai đứa tôi… Ngày hôm ấy, mọi thứ trở nên thật đẹp…
Hương muốn buông tay tôi ra và rời khỏi tôi, có lẽ người con gái ấy không đủ tự tin để tin rằng, thứ tình cảm của mình sẽ được người còn kia đáp lại, nên cứ nhận lấy sự vô vọng về với mình, mà không hay biết, trái tim tôi tự bao giờ, đã bị chính người con gái ấy đánh cắp…
Tôi vẫn giữ Hương ở lại, và nắm chặt tay hơn… Đưa bàn tay còn lại chạm nhẹ lên mái tóc mây hãy vương lại trên đôi má trắng hồng của người con gái tôi yêu… Mỉm cười và thật lòng muốn nói…
- Tớ cũng thích cậu, Hương à?
- … !
- Đừng nói gì thêm nữa, tớ hiểu và cậu hiểu… Vậy là quá đủ cho tất cả… Đừng khóc trước mắt tớ một lần nào nữa, nếu không tớ sẽ không tha thứ cho cậu đâu…
- … !
- Tớ xin lỗi cậu, bao ngày qua, tớ ngu quá…
Hương đưa tay lên môi tôi, ra dấu tôi ngưng lại… Và người con gái ấy nói…
- Cậu ngốc quá… Tớ ghét cậu nhiều lắm ý…
Và từ giây phút ấy, tôi đã yêu, ngày 14 tháng 9 đầu thu đầy nắng và gió…
……………
Ngày hôm sau tôi đến lớp với một tâm trạng khá là thoải mái, nhưng, thực sự thì sự thoải mái ấy kéo dài không được lâu… Tình yêu nó thường kéo con người ta đi hết con đường của cảm xúc, không lúc nào nó chịu dừng hẳn một chỗ, và nếu như có dừng hẳn, thì tình yêu ấy chắc chắn đã kết thúc…