"Anh không sao chớ?" Điềm Điềm nhìn sắc mặt anh tái nhợt, bắt đầu lo lắng.
"Điềm Điềm, ngực anh thật là đau." Sau đó Mạnh Tử Long cả người từ từ ngồi xổm xuống.
"Này, anh không sao chớ?" Nhìn vẻ mặt anh khổ sở, Điềm Điềm vội ngồi xuống, muốn xem xét vết thương cho anh.
Chương 88: Trao gửi cả tâm hồn
88.1
"Này, anh rốt cuộc bị làm sao, đau lắm sao?" Điềm Điềm quan sát thấy trán Mạnh Tử Long cũng lấm tấm mồ hôi vì đau.
"Điềm Điềm, xoa xoa giúp anh được không?" Mạnh Tử Long chỉ vào ngực mình, chỗ mới bị Điềm Điềm đánh.
"Em… " hai má Điềm Điềm đỏ lên, như vậy hình như không tốt lắm? Dù sao nam nữ thụ thụ bất thân.
"Ái.... Đau quá, anh nghĩ mình sắp chết rồi." Mạnh Tử Long khóe miệng co quắp một trận, gân xanh nổi khắp trên trán.
"Này, anh không cần làm em sợ, đau chỗ này phải không?" Điềm Điềm lấy một tay đỡ vai anh, tay kia xoa xoa ngực của anh.
"Ừ, chính là chỗ này, nhẹ một chút, nhẹ một chút." tay Điềm Điềm chỉ cách một lớp áo xoa lồng ngực của anh.
Điềm Điềm cảm giác lòng bàn tay của mình muốn phát hỏa, vóc người của anh rất khỏe, cơ ngực thô ráp, cảm giác sờ vào cũng rất tuyệt.
Điềm Điềm ngẩng đầu vừa đúng lúc Mạnh Tử Long đang cúi xuống, nhìn vào ánh mắt anh, cô cảm giác vẻ mặt của anh có chút kỳ quái, nhưng không biết kỳ quái ở điểm nào, nhìn mồ hôi trên trán anh thì có lẽ anh không giả vờ bị đau.
"Khá hơn chút nào không?" Điềm Điềm không ngừng tay xoa xoa lồng ngực của anh.
"Ừ." Mạnh Tử Long khéo léo gật đầu một cái, "Tốt hơn nhiều."
Điềm Điềm chăm chú nhìn anh, thật ra thì anh rất tuấn tú, không kể ngoại hình mà cả phong cách cũng đều là bạch mã hoàng tử trong lòng các cô nữ sinh.
"Này ăn cơm đi." Nghe anh nói không có sao, Điềm Điềm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu quả như thật vì quả đấm nhè nhẹ của cô làm anh bị thương, cô cũng không biết có thể ngày mai bị nữ nhân viên trong công ty vây đánh không.
"Ừ."
Điềm Điềm muốn ăn cơm nhưng bị Mạnh Tử Long kéo, cô xoay một vòng rồi ngã vào lòng anh, mặt úp vào lồng ngực của anh.
"Anh làm gì thế?" Động tác thình lình của anh làm Điềm Điềm hoảng sợ, nhìn lại mình bây giờ đang ở tư thế mập mờ với anh, cô cảm thấy xấu hổ không chịu được.
Mới vừa rồi còn có bộ dạng nửa chết nửa sống, thế mà bây giờ tinh thần như vậy rồi.
"Ăn cơm nha." Mạnh Tử Long nhếch miệng cười cười kéo Điềm Điềm đi ra ngoài nhà bếp.
"Này, bưng đồ ăn ra đi." Điềm Điềm thấy bộ dạng anh không bị gì nên liền yên tâm thoải mái sai khiến.
"Tuân lệnh." Mạnh Tử Long giơ tay phải lên, làm động tác chào Điềm, chọc cho cô bật cười một hồi.
"Điềm Điềm, em nấu đồ ăn ngon thật."
"Vậy thì ăn nhiều một chút." Điềm Điềm vừa ăn cơm, vừa rất tự nhiên trả lời anh, hoàn toàn không nghĩ bây giờ là có quan hệ thế nào với anh.
"Vậy anh không khách sáo."
Tối hôm nay có lẽ là bữa mà Mạnh Tử Long ăn nhiều nhất, không phải bởi vì Điềm Điềm làm món ăn ngon, chỉ bởi vì là do đích thân cô nấu nên có mùi vị đặc biệt, tâm tình ngồi ăn cũng thấy ngon.
"Nấc. . . . . ." Mạnh Tử Long để đũa xuống, ợ lên no nê, lười biếng tựa lưng vào ghế.
Nhìn đồ ăn đầy trên bàn bị tiêu diệt sạch sẽ, Điềm Điềm cảm thấy vui vui trong lòng, có thể làm cơm cho người yêu ăn vốn dĩ là một chuyện rất hạnh phúc, huống chi người yêu còn ăn sạch tất cả món ăn do mình nấu, không có từ ngữ nào có thể diễn đạt tình cảm này.
"Dọn dẹp thôi." Thấy Điềm Điềm đứng lên chuẩn bị dọn dẹp bát đũa, Mạnh Tử Long nắm lấy tay cô, "Em nấu cơm, anh rửa chén."