"Bởi vì em."
"Bởi vì em? Phèo!" Điềm Điềm bất giác cảm thấy một tiếng phì phèo văng ra khỏi miệng.
"Điềm Điềm, nước miếng của em rơi vào trong thức ăn rồi."
Điềm Điềm cúi đầu nhìn nồi nước đang nấu, "Mạnh Tử Long, anh…" Cô cầm lên muỗng canh, nhắm về hướng trên đầu anh.
Mạnh Tử Long kịp thời né tránh, cả người núp sau vách tường, vễnh tai nghe bên trong không có phản ứng gì, đầu dọc theo vách tường từ từ chuyển động, từng điểm từng điểm, mỗi một động tác đều rất cẩn thận , anh sợ đầu mình mới vươn ra liền đón lấy muỗng canh đầy dầu nhầy nhầy.
Cũng may, lúc anh nhìn thấy Điềm Điềm, cô đang nghiêm túc nếm mùi vị món ăn.
Mấy sợi tóc tự nhiên rũ xuống trên trán cô, che mất gò má trên mặt cô, Mạnh Tử Long không thấy rõ nét mặt cô, "Như thế nào?"
"Nhất định rất ngon." Điềm Điềm hả hê, uống một hớp thìa xanh trước mặt.
Nhìn dáng vẻ thỏa mãn của cô, Mạnh Tử Long không nhịn được, "Để anh nếm thử một chút." Anh đi tới trước mặt Điềm Điềm, giành lấy muỗng canh trong tay cô.
Mắt thấy muỗng canh sẽ phải bỏ vào trong nồi nhưng lại bị Điềm Điềm cứng rắn đánh rớt, "Ra ngoài chờ."
"Cho anh nếm một hớp? Một ngụm nhỏ thôi." Anh giơ lên một đốt ngón tay, khoa tay múa chân trước mặt Điềm Điềm.
"Không được."
Mạnh Tử Long nhìn chút nước canh còn lưu lại trên khóe miệng Điềm Điềm, hai mắt bắt đầu sáng lên, "Vậy anh ăn liền tại chỗ." Nói xong anh đè Điềm Điềm xuống.
Điềm Điềm chưa kịp phản ứng, môi anh đã hôn lên cô, cả người cô cũng đã dựa nghiêng trong ngực anh.
Đồ đàn ông đáng chết chỉ biết ăn đậu hũ của cô.
"Ưmh... Buông em ra. . . . . ."
Điềm Điềm vừa mở miệng, đúng lúc cho Mạnh Tử Long cơ hội tiến quân thần tốc, lưỡi của anh linh xảo nhanh chóng vào trong khoan miệng trêu chọc đầu lưỡi nhạy cảm của cô.
"Ưmh…" Điềm Điềm bị anh làm cho toàn thân tê dại, chỉ có thể giở ngón sở trường là đấm vào ngực anh, nhưng sức lực yếu ớt của cô không tạo được uy hiếp gì đối với anh.
Cuối cùng Điềm Điềm mặc cho anh tận tình hôn cô, bàn tay đang đấm vào lồng ngực anh từ từ vòng qua sau gáy của anh, đầu ngón chân từ từ nhón lên, như muốn kết hợp động tác với anh.
Cảm thấy Điềm Điềm phối hợp, Mạnh Tử Long hôn càng thêm sâu.
Trong miệng của cô có chút nước canh nhàn nhạt khiến Mạnh Tử Long có chút khó chịu, phải biết là có mỹ nhân thơm ngát ở trước mặt mà không thể thưởng thức, mùi vị khổ sở thể nào, đặc biệt còn là người mình yêu mến.
Đến khi cả hai người đều không thở nổi, Mạnh Tử Long mới lưu luyến buông cô ra, quần áo cả hai đều có chút tán loạn, váy Điềm Điềm không biết bị kéo xuống từ lúc nào, để lộ một mảng trắng như tuyết ở phần ngực của cô.
Vốn định dùng lửa thiêu cháy, Mạnh Tử Long nhìn thấy bộ ngực căng đầy của Điềm Điềm, trong mắt ** càng thêm sâu.
"Anh…" Cảm thấy được ánh mắt khác thường, Điềm Điềm cuống quít che chắn khuôn ngực, "Sắc Quỷ, mau ra ngoài."
Điềm Điềm có chút tức giận, nhưng cô mới vừa rồi quả thật cũng vong tình.
"Điềm Điềm, thơm quá nha." Mạnh Tử Long kề sát tai Điềm Điềm ái muội.
"Anh…" Điềm Điềm đưa tay muốn đánh, nhưng lần nào cũng bị ngăn lại.
"Anh nói món canh, ha ha..." Mạnh Tử Long nắm cổ tay Điềm Điềm, cười không chút kiêng kỵ.
Thừa dịp Mạnh Tử Long không chú ý, Điềm Điềm dùng tay còn lại hung hăng đấm vào ngực anh, "Em cho anh cười."
"Ai da, Điềm Điềm, em muốn mưu sát chồng nha." Mạnh Tử Long ôm ngực, ra vẻ đau đớn, hai hàng lông mày nhíu lại.
Điềm Điềm nghĩ anh đang đùa giỡn, nhưng càng xem càng có cái gì không ổn, cô phát hiện sắc mặt anh tái nhợt không chút huyết sắc, cô bắt đầu có chút lo lắng, nhưng... Mặc dù cô hơi nặng tay, nhưng anh là đàn ông, không đến nỗi nào chứ?