Nhớ tới dáng vẻ kinh khủng của anh khi cô nói không muốn ở cùng với anh, Điềm Điềm không có can đảm nói chuyện này, "Em đi tắm." Nếu như tiếp tục đứng đây nhìn mặt anh, Điềm Điềm đoán cô sẽ bị rối loạn thần kinh.
Cầm vội bộ đồ rồi vọt vào phòng tắm, Điềm Điềm tựa vào cửa phòng tắm, thở hổn hển, mặc dù đây không phải là lần đầu tiên ở chung phòng với anh, nhưng Điềm Điềm vẫn cảm thấy khẩn trương, cô thật không có cách nào biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?
Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, Mạnh Tử Long ngồi trên giường đọc sách mà yết hầu lăn lăn, nghĩ đến cơ thể Điềm Điềm đang uyển chuyển bên trong, anh cảm thấy cả người nóng ran, máu mũi hình như cũng muốn phun ra.
Anh vốn là người đàn ông bình thướng, người con gái mình yêu mến bây giờ đang ở trong phòng của mình, đang tắm trong phòng tắm của mình, anh có chút khó chịu cũng là điều bình thường.
Tiếng nước chảy từ từ dừng lại, Mạnh Tử Long vội thu ánh mắt đang dán trên cánh cửa, làm bộ nghiêm túc đọc sách.
Điềm Điềm giơ lên cái áo duy nhất cô cầm vào mà choáng váng, trời ạ, cô chỉ lấy một cái áo thun đi vào, cái áo thun đáng chết này lại là màu trắng, hơn nữa lại còn ngắn, căn bản là không che chắn được phần dưới của cô.
Điềm Điềm thật sự muốn đập đầu vào tường phòng tắm mà chết, như vậy thì làm thế nào mà đi ra ngoài, chẳng lẽ muốn cô ở trong phòng tắm suốt đời sao?
Nhìn quanh cả phòng tắm, cô chỉ tìm được một khăn tắm, đáng chết, người đàn ông này chẳng lẽ cũng không biết để một cái áo choàng tắm trong phòng tắm sao?
Điềm Điềm cầm cái khăn tắm đắp lên người, nhưng vẫn còn quá ngắn, khăn tắm cũng chỉ che ở phần mông đến bắp đùi của cô mà thôi.
Nhìn phần lớn da thịt trước ngực phơi bày trong gương, phía dưới bắp đùi thon dài cơ hồ lộ ra trọn vẹn, cô cũng không có dũng khí mở cửa phòng tắm, nếu như bình thường ở nhà thì không sao, nhưng đang ngồi bên ngoài bây giờ lại là một người đàn ông.
Thật sự là không có cách nào, Điềm Điềm chỉ có thể gọi anh, "Này, anh còn ở bên ngoài sao?" Tiếng của cô nho nhỏ thậm chí có chút ngượng ngùng và khiếp đảm.
"Ừ." Mạnh Tử Long nhàn nhạt trả lời.
"Anh… Anh có thể lấy giúp em áo ngủ không?" Điềm Điềm do dự liên tục vì không dám nhờ anh lấy đồ lót, cô muốn dùng áo ngủ để có thể che kín những bộ phận mấu chốt, cho nên cắn răng mở miệng nhờ anh.
“A, được."
Nghe tiếng anh đồng ý, Điềm Điềm cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
"Mở cửa." Mạnh Tử Long cầm áo ngủ, đứng bên ngoài phòng tắm gõ cửa.
Cửa được mở he hé, Điềm Điềm núp phía sau cửa đưa tay ra, "Đưa cho em!"
Khi cầm được cái áo ngủ mềm mại, cô cười vui vẻ.
Trời mới biết mới vừa rồi Mạnh Tử Long nhìn xuyên qua cửa kiếng trong phòng tắm, thấy cơ thể uyển chuyển của thiếu nữ, mà như muốn phá cửa mà vào, cũng may là anh kìm chế được.
Điềm Điềm mặc cái áo ngủ dài đến đầu gối, mặc dù bên trong không có gì, nhưng dù sao cũng hơn cái áo thun trong suốt ngắn cũn cỡn kia rất nhiều.
Thật sảng khoái." Cô mở cửa, đứng bên cửa phòng tắm, mái tóc còn ướt rũ xuống hai bên vai.
"Ừ." Mạnh Tử Long dẹp bỏ ham muốn mới nảy sinh với cô, đặt quyển sách xuống, vọt vào phòng tắm.
Nhìn bộ dạng nôn nóng của anh, Điềm Điềm chỉ muốn cười, không khí bỗng không còn đôi mắt sắc lẹm kia, Điềm Điềm cảm thấy cả người buông lỏng không ít.
Tóc ướt nhẹp trên cổ rất khó chịu, cô nhìn quanh khắp phòng cũng không thấy máy sấy tóc, cô lại không thể tùy ý mở ngăn kéo để tìm.
Cho nên khi Mạnh Tử Long tắm xong, đi ra thì thấy Điềm Điềm vẫn đang đứng nguyên ở chỗ đó, giống như từ lúc anh đi vào phòng tắm thì bên ngoài thời gian như ngừng lại.