Thọc tay vào túi áo, cô đi thật nhanh trên con đường chìm trong ánh sáng vàng nhạt nhòa của đèn đường. Từ khi bước vào nghề báo, dường như cô chẳng còn là mình nữa: luôn luôn bận rộn, giấc ngủ hàng ngày bị cắt xén dần, và hậu quả là hai mắt cô thâm quầng như bị ai đó thoi một cú vào mặt. Đổi lại, cô có nhiều tiền hơn, mặc dù nó cũng chẳng thấm vào đâu so với việc mỗi ngày giá cả thức ăn cứ leo thang đến chóng mặt. Nhưng Như cũng hiểu mình là một người may mắn như thế nào. Mới tốt nghiệp được hai năm, kinh nghiệm chưa có, việc được nhận vào làm cho một tờ báo lớn không phải là chuyện dễ dàng. Có thể nói, Ông trời có vẻ ưu ái cô trong con đường công danh.
Lấy từ giỏ xách một chai nước C2, cô uống một hơi, cố làm thỏa mãn cái cổ họng đang bỏng rát vì khát. Bước lên những bậc thang, sau đó rẽ sang bên trái, cô dừng lại trước cánh cửa in số 208 to đùng màu xanh lá cây và thở dài một cách thoải mái. Sau một ngày làm việc vất vả và được thưởng một buổi lên lớp của ông biên tập cổ hũ, lạc hậu, Như chỉ muốn hoàn thành công việc thật nhanh và ngủ một giấc cho đẫy. Đối với cô, như vậy là quá đủ cho một cuộc sống đầy biến động.
***
Cách đó hai trăm mét, trong một khu nhà tồi tàn, một người con trai lẩn mình vào trong một nhà kho bỏ hoang. Anh ta ngồi bệt xuống đất, hít lấy hít để luồng không khí lạnh giá chỉ muốn đóng băng lại trong tiết trời giá rét. Trên những con đường, bóng người thưa dần, trả lại cái vẻ yên tĩnh cho bóng tối. Làn sương gật gù, vất vưởng trôi nhẹ trong tầng không, che mờ đi những hoạt động lén lút của lũ chuột dưới ống cống. Làn gió trơ trẽn ve vãn sương đêm, liếm láp những chiếc lá ướt đẫm rồi chìm khuất vào các khe hở của những khu nhà tồi tàn với một tiếng hú ranh ma, xấc xược.
Tựa đầu vào thành tường vằn vện những vệt sơn, anh cố gắng làm chủ cơ thể mình. Một cơn đau ở ngực khiến cơ thể buộc phải phản ứng lại bằng những đợt ho rũ rượi. Suốt ba ngày nay, anh không thể tìm được một chỗ ở, một đồng tiền, một miếng bánh mì vụn. Anh phải chạy trốn quá khứ, chạy trốn những sai lầm của một thời ngu dại, chạy trốn cả chính bản thân mình.
Nhưng trong một khoảnh khắc nào đó, anh vẫn nghĩ đến cô, người con gái đầu tiên và cũng là người cuối cùng làm anh ham muốn, yêu thương và muốn bảo vệ.
Tiếc rằng, đời không phải là một trò chơi do ta làm chủ, mà nó là một câu đố do số phận tạo ra buộc tất cả mọi người phải đi tìm câu trả lời cho riêng mình. Những người đi theo con đường đúng đắn, họ sẽ thấy được ánh sáng. Còn những kẻ sa chân vào ngõ cụt sẽ phải trả giá cho những sai lầm đó. Và anh chính là một trong những con người lạc bước vào tội lỗi. Anh cần một niềm tin, một người có thể chỉ dẫn mình. Nhưng bây giờ, anh chỉ có một mình.
***
Trong một căn nhà ấm cúng nằm lọt thỏm trong một góc đường nhộn nhịp người qua lại, Thịnh ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế xô pha. Anh cười thoải mái, miệng mấp máy những lời yêu đương với cô nàng Thư ở đầu dây. Đôi khi, Thịnh không biết mình yêu người con gái này ở ngoại hình hay tính cách. Có lẽ là cả hai.
- Em này...mai mình đi ăn tối nhé...anh không thích mấy cửa hàng sang trọng....CÁI GÌ! Em thích ngồi ở quán cà phê cóc à, haha...hợp ý anh quá đấy. Ừ! Mình sẽ làm gì sau đó...xem phim, ok? Anh biết mà...Này! Dạo này trời lạnh lắm, em phải mặc áo ấm vào...Có! Hồi nãy anh có gọi cho Như, đừng có ghen đấy nhé, cô ấy không thuộc mẫu người anh thích. Vả lại, anh không bao giờ có thể trở thành người yêu của Như. Tại sao ư? Đó là một bí mật nhỏ của anh và chắc chắn anh không bật mí cho em đâu....Giận hả? Thôi mà, anh sẽ khai tất với em khi đã sẵn sàng, còn bây giờ thì chưa. Em buồn ngủ rồi à? Vậy anh cúp máy nhé! Mai gặp...yêu em.