***
Tiếng hét thất thanh của một người phụ nữ làm Như giật mình. Cô nép mình vào góc tường của một ngôi nhà nằm trong một con hẻm nhỏ và xem xét tình hình. Một người con trai bịt mặt đang tiến về phía cô. Phải làm sao đây? Cô do dự. Liệu có nên cản đường tên trộm hay làm ngơ để bảo toàn mạng sống của mình? Hắn có thể mang súng, dao hoặc thuốc nổ, kim tiêm, ma túy. Nhưng rồi, cô bỗng nhớ đến câu nói trong một bộ phim: " Cái xấu chỉ có thể lộng hành khi người tốt làm ngơ nó".
Mình phải hành động!
Như cởi chiếc giày cao gót và lao ra như một viên đạn. Khi nhìn thấy cô, tên cướp khựng lại. Tuy nhiên, khi hắn chưa kịp định thần, Như đã ném chiếc giày cao gót vào đầu hắn. Ngay lập tức, tên cướp khuỵu xuống, ôm lấy đầu. Rồi hắn ngước lên nhìn cô và cô cũng dán mắt vào khuôn mặt bị giấu kín sau chiếc áo len đó.
Khoảnh khắc đó rất nhỏ, chưa đầy một giây.
Nó đánh thức nỗi đau khổ, niềm vui, và cả tuyệt vọng trong hai con người đó.
Ánh mắt của họ đã chìm đắm vào nhau.
- Như... - Tên trộm nói, giọng run run.
- Làm sao anh...
Không kịp để cô nói hết, hắn vội vàng đứng dậy, thọc tay vào bên trong túi xách lấy ra vài tờ một trăm nghìn và chạy thục mạng.
- ĐỨNG LẠI! - Như hét lên.
Như chạy theo người con trai đó. Nhưng đến một ngã rẽ, hình bóng tên cướp đã biến mất...
Như bần thần ngồi xuống chiếc ghế xô pha khi đã trở về nhà. Cô không thể nào ngăn được cơ thể mình thôi run lẩy bẩy như bây giờ. Ánh mắt đó...giọng nói đó... khiến cô nhớ đến một người.
Trần Tuấn Anh.
Mười sáu năm - một khoảng thời gian quá dài so với cuộc tình, một tình cảm hồi thơ trẻ. Nhưng đối với Như, Tuấn Anh có ý nghĩa hơn rất nhiều. Cái chết của anh làm rạn nứt những niềm tin tưởng chừng như không bao giờ có thể sụp đổ. Cô đã hoảng loạn, mất thăng bằng khi không có anh. Tất cả mọi niềm vui, hạnh phúc đã vỡ vụn và trở thành cát bụi trong cái đêm kinh hoàng đó. Thời gian đã bào mòn nỗi đau, sự mất mát, nhưng hậu quả mà nó để lại không bao giờ phai mờ. Cô đã mất đi tuổi thơ, tiếng cười, sự tự tin, thậm chí cả bản thân mình. Và cứ đến ngày 27 tháng 8, cô lại nhớ về anh:
Ngày 27/8/1995: Như dùng dao rạch một vết dài trên tay của mình với suy nghĩ ngây thơ rằng linh hồn Tuấn Anh sẽ siêu thoát khi uống máu cô.
Ngày 27/8/1996: Cô tự tay cắt trụi mái tóc mình trong cơn bấn loạn rồi chôn nó tại căn nhà đã đổ nát của anh.
Ngày 27/8/1997: Cô ngồi bên cạnh mộ anh suốt đêm và khóc cho đến khi cô không thể ngồi dậy nữa.
...
Nhưng rồi theo năm tháng nỗi buồn cũng nguôi ngoai. Bây giờ, cô đã có thể mỉm cười khi nghĩ lại những tháng ngày thơ ấu tươi đẹp với người con trai mà mình yêu quý. Tuy vậy, cô vẫn không thể ngăn dòng nước mắt trào ra từ khóe mắt. Như cũng không hiểu tại sao anh lại tác động mạnh đến cuộc đời mình như vậy. Thỉnh thoảng nghĩ về anh, cô lại thấy nhớ và khao khát được ôm con người đó một lần nữa. Đã bao lần Tuấn Anh nhìn cô bằng ánh mắt mà sáng nay một kẻ đầu đường xó chợ đã vô tình khơi dậy? Đã bao lần cô khóc trên bờ vai anh, ôm anh và đặt một nụ hôn lên cổ anh. Đã bao lần cô nũng nịu đòi kẹo, đòi anh cõng? Ở trên thiên đường, anh có biết trong lúc tuyệt vọng nhất, trái tim cô vẫn chỉ gọi tên anh.
Đơn giản, cô đã yêu anh khi chỉ mới là một cô bé, một tình yêu trong sáng, ngây ngô chứa đựng biết bao niềm vui của hai tâm hồn thanh khiết. Để rồi,