-…_Cô lắc đầu. Rồi lại nhắm mắt lại. Cô quay người vào phía trong tường.
-Chúng mình cưới nhau em nhé!_Anh hít một hơi dài rồi nói nhỏ đủ cho cô nghe thấy. Có thể nếu cô từ chối thì anh có thể xem như mình chưanói gì cả.
-…_Cô ngồi bật dậy. Hai mắt tròn to nhìn anh.
-Có vẻ như nói trong lúc này thì hơi kì!hihi…_Anh cười ,sau đó lại nói tiếp:
-Nhưng thấy em làm việc đến nổi bị ngất xỉu vậy anh lại thấy đau lòng…_Ánh mắt anh cương quyết nhìn cô.
-Em…_Cô cất tiếng. Có vẻ hơi bất ngờ…
-Không cần phải trả lời sớm vậy chứ! Anh không muốn mọi người nóitrong lúc em đau ốm mà bắt ép em đâu…_Long đưa tay nhẹ nhạng xoa đầu của cô như một đưa trẻ. Giọng hơi buồn cười.
-…_Cô cụp mắt nhìn anh. Đượm buồn.
-Thôi ăn cái đã. Cháo mà em thích đấy nhá! Hehee…Xong anh đưa em về. _Long cóc nhẹ vào trán của người yêu mình. Rồi đưa thìa cháo lên thổinhẹ.
-Vâng!_Di gật đầu rồi há miệng ăn thìa cháo Long vừa đưa.
-Anh Long là người yêu của cô ấy 3 năm rồi!_Son nhìn cậu bạn trước mặt nói nhẹ.
-…_Anh hơi khựng lại. Thìa khuấy café trên tay rơi nhẹ xuống đánh nhẹ xuống đáy ly kêu hai tiếng…
“Keng keng….”
Đọc tiếp: Mình Thích Cậu! Nhỏ Rắc Rối! – Chương Chương 33 : Cái đích cho tất cả…
-Hai đứa có im lặng đi không hả!!!!_Người mẹ trẻ gầm gừvới hai đứa nhóc sinh đôi đang bấm lấy váy của cô gái vừa bước từ cổngvào và hét ầm loạn cả lên.
-Ứ Chịu! mẹ Di Di…Con không thích búp bê đâu con thích robot cơ…_Đứa bé gái cột tóc đuôi ngựa mặc chiếc váy trắng lấm lem chút đất túm lấyváy của cô gái , mặt miếu máo. Bỏ qua lời nói của mẹ mình. (O_____o bótay)
-Mẹ Di Di! Sao hôm vừa rồi mẹ hứa đi chơi công viên với con mà mẹkhông đi!_Cậu bé con mặt miếu máo không kém. Miệng phụng phịn dễ thươngđưa đôi mắt to tròn có vẻ trách móc. Chú robot trên tay bị cậu bé vấtxuống sân một cách không thương tiếc. Đưa bàn tay nhỏ bụ bẫm kéo kéo gấu váy của cô không kém gì cô chị bên cạnh.
Cô không nói gì chỉ cười cười rồi ngẩng đầu lên nhìn cô bạn của mình mặt đang tím dần lại vì tức giận. Cô mỉm cười bất lực rồi lại cúi đầuxoa xoa hai tay lên hai mớ tóc tơ mịn của hai đứa con nuôi song sinh của mình.
-Xu Xu con gái thì phải chơi búp bê chứ! Chút mẹ chơi búp bê với Xu nhé!_Cô xoa xoa đầu cô bé con.
-Ứ chịu đâu!_Cô bé con hờn dỗi quay đầu đi. Buông váy của cô ra.
-Xu là con gái phải dịu dàng chứ nhỉ!_Cô cúi xuống đưa tay véo nhẹ vào má cô bé con.
-Kệ nó đi Di Di…Chơi với con thôi!_Cậu bé con thấy chị nhõng nhẽo nên đang im lặng mới giật giật gấu váy của cô. Rồi nói.
-Ca Ca xấu! Mẹ Di chơi với con!_Cô bé tức giận đưa tay giật váy củacô đưa mắt tức giận nhìn cậu em trai thua mình mấy phút và hét ầm lên.
-Lêu lêu …Xu Xu…Ngốc nghếch!_Cậu bé con hừ mũi le lưỡi khích chị.
-Mày… mày…._Cô bé con tức giận lao thẳng về phía cậu bé con.
-Á…!_Cậu bé con bị bất ngờ ngã xuống mặt sân.
Cô mim cười nhìn cái cảnh “bình thường như chuyện ở Huyện” mà chỉ lắc đầu với hai đứa trẻ quá ư là nghịch ngợm này.
-THÔI NGAY!_Ngọc hét lên giận dữ. Nhìn trừng trừng hai đứa con của mình với ánh mắt bóc lửa.
Thế là theo bản năng sinh tồn hai đứa bé tất rời nhau ra. Im lặng đứng nghiệm cúi đầu.
Cô khẽ lắc đầu bái phục cô bạn của mình có cách dạy con quái dị đến cỡ nào mà mấy đứa trẻ đến nước phải run bần bật mỗi khi thấy mẹ mìnhhét lên.
Và thế là chiến tránh kết thúc. Đổi lại là bà mẹ trẻ đáng khâm phục này trở thành phiên toàn phán quyết “nhanh gọn”