-Không phải tìm cái này à?_Giọng nói cất lên có vẻ hới thất vọng vì thứ cô tìm không phải là gói mì.
Câu hỏi của anh làm cô giật mình, bừng tỉnh, lấp đi cái vẻ bối rối trong ánh mắt. Cô hằn giọng có vẻ tức giận:
-Anh cầm cái đó làm gì?
Anh nhìn cô trong ánh mắt thoáng qua vẻ kì lạ rồi lại trở về vẻ bình thường, trả lời một cách thãn nhiên:
-Ăn!
-Ăn???_Cô trợn tròn mắt nhìn gói mì. Đúng là nó đã bị bắn mất mấy phần.
-Ừm!_Anh gật đầu trả lời. Rồi lại tiếp tục bẻ một mẩu nhỏ cho vào miệng.
-…_Biểu hiện cô vẫn không thay đổi. Ngược lại còn trợn tròn mắthơn. Trước giờ anh không phải là người cái gì cũng cho vào bụng được.Tại sao lại có thể ngồi ăn mì sống một cách ngon lành như vậy. Quả thậtmấy năm không gặp mà cô không còn hiểu con người anh nữa rồi. Nghĩ đếnđó, trái tim cô lại thắt chặt thêm một lần nữa…
-Tại đói quá ý mà!_Anh nhìn cô, đuôi mắt ánh lên vệt sáng kì lạ rồi vụt tắt. Sau đó ngắm cái vẻ ngốc nghếch của cô và nở nụ cười như baonăm trước.
-Đưa đây! Nhanh để tôi còn về!_Cô giận dữ chìa tay ra đòi lại góimì. Thật ra cô không muốn anh đau bụng vì ăn những loại thức ăn sốngnày. Sẽ rất hai cho da dày.
0
Anh cười cười bước đến bên cô rồi đưa gói mì đang ăn dở. Đồng thờikhi cô đang nhúng mì qua nước sôi , anh thuận tay với lấy chiếc bát sứtrắng đặt trên kệ đưa cho cô. Cô nhúng mì xong thì thuận tay nhận lấychiếc bát sứ như một thói quen rồi cho mì vào bát. Anh chỉ cười cươinhìn chiếc bát trên tay cô rồi lại nhìn cô, ánh mắt vô cùng ấm áp.
Cảnh tượng như cặp vợ chồng trẻ cùng nhau vào bếp, vợ nấu ăn cònchồng đứng bên cổ vũ và phụ giúp. Quả là hình ảnh của một gia đình hạnhphúc nha!( mình cũng luôn ước có một gia đình như vậy. Chỉ đơn giảnnhưng hạnh phúc a. SS thật hạnh phúc\(^o^)/)
Làn khói bếp bay lên trắng xoá hoà vào mùi thơm ngọt ngọt của mì và mùi ấm áp hạnh phúc của sự trùng phùng…
.
.
.
Xếp tất cả bát và đũa vừa sửa lên kệ, cô với lấy chiếc khăn lau sạch tay rồi quay lại nhìn người con trai to lớn đang dựa người bình thảnvào thành cửa ánh mắt vẫn thản nhiên.
“Thật ngốc nghếch. Chẳng nhẽ có chuyện gì để anh ta phải không bìnhthãn sao…”_Cô tự rủa bản thân mình. Rồi bước vội ra phòng khách và ngồixuống ghế sôfa. Cất giọng lạnh lùng.
-Có chuyện gì! Anh nói đi.
Người con trai vẫn đứng dựa vào thành cửa bếp nhìn cô, đuôi mắt cóánh cười sâu thẳm. Thật lâu sau câu hỏi của cô anh không trả lời. Đếnlúc cảm thấy trong ánh mắt của cô không ánh lên vẻ mật kiên nhẫn. Anhmới cười rồi bước đến ngồi đối diện cô.
Thật ra anh rất muốn nhìn bộ mặt này của cô, trước đây cũng vậy vàbây giờ cũng vậy. Cô luôn cố tỏ ra lạnh lùng, nhưng da mặt cô mỏng vàmềm mại đến nổi cho dù cô có tỏ ra lạnh lùng hay thật sự lạnh lùng thìanh vẫn cảm thấy rất đang yêu và thú vị. Vì vậy chỉ muốn chọc cô cô mấtkiên nhẫn.
-Muốn nói chuyện gì?_Giọng điệu mất kiên nhẫn.
Anh chỉ cười nhạt nhìn vẻ mắt của cô. Ánh mắt sáng lên lộ vẻ gian tà.
-Em đang có một bí mật nào đó!_Anh lại tiếp tục câu nói lúc mới bắt đầu câu chuyện.
-Nến chỉ hỏi câu này thì mở cửa để tôi về._Cô cầm túi xách đứng lên.
-Tốt thôi!_Anh đứng lên nhanh chân bước những bước dài bình thãnđến bên cửa bấm bấm số rồi “Cách…”_Cánh cửa bật mở. Anh đứng bên cạnhkéo cửa ra rồi làm động tác cung kính tiễn khách.
-Anh…
Cô trợn tròn mắt nhìn những động tác rất nhanh của anh. Biểu cảmkhông biết làm gì. Tim cô bị hụt một bậc. Đáng ra anh phải giữ cô lạichứ tại sao…
-Có cần anh đưa em về không?_anh suy nghĩ gì đó rồi cất giọng có vẻ châm chọc.
-Không khiến.