Người con gái ấy đứng khựng lại, nhịp thở chậm lại, nhưng tim lại đập nhanh thêm. Tim cô nhói lên từng nhịp một.
Trong căn phòng bếp, tiếng nước chảy hoà quyện vs nhịp đập của trái tim…Tạo ra không khí ấm áp của một gia đình…
Đọc tiếp: Mình Thích Cậu! Nhỏ Rắc Rối! – Chương Chương 39 sợ hải
Biệt thự “Oải hương”…
Trong căn bếp tràn ngập mùi thơm của nước dùng dịunhẹ và tiếng nước chảy róc rách tạo nên một cảm xúc ấm áp đến kì lạ. Ấmáp đến nổi làm người ta tưởng tượng ra cái viễn cảnh về một gia đìnhhạnh phúc. Một gia đình với người vợ ở nhà vào bếp nấu những món ăn ngon với nụ cười hạnh phúc trên gương mặt, một người chồng tan sở lái xenhanh để về với người vợ của mình, với những món ăn ngon và hơn hết làvề để có thể ôm ấp cái thân ảnh của người con gái mà mình yêu thương.
Trong cái không gian bình yên đó có hai tâm hồn cũng đang bình yên không kém. Trái tim của họ hoà cùng một nhịp đập và hơn hết dường nhưthoát ra khỏi thực tại và trở về với cái khoảng thời gian của tám nămtrước, thời gian mà chưa hề có chuyện gì xảy đến. bờ vai rộng và cứngnóng của người con trai bao trùm lấy bờ vai nhỏ nhắn và mềm mại củangười con gái mà anh yêu thương. Cũng giống như cái ngày mùa đông củatám năm trước anh cũng ôm cô như vậy,nhẹ nhàng và ấm áp.
Chàng trai cứ ôm như vậy, cô gái cứ đứng như vậy, không một lời nói, hơi thở dần trở nên nhẹ lại…
Nhưng nếu người ngoài nhìn vào thì quả thật rất bình yên, ngược lại đối với Phương Di trái tim cô không thể tĩnh lặng được, hơi thở cô trởnên nặng nề hơn, cơ thể cứng nhắc ban đầu của cô đang trở nên kiệt sứcvà run khẽ…Cô sợ ư…hạnh phúc ư…Cái cảm giác khi được anh ôm như lúc nàycô đã phải chờ đợi và nhớ nhung đến bao nhiêu, đã đau khổ đến baonhiêu,…nhưng tại sao giờ đây khi có lại được cô lại cảm thấy lòng bứcrức như vậy. Cảm thấy xót xa và có lỗi với người đã tin tưởng cô, ngườimà cô sắp lấy làm chồng.
Đúng vậy cô không thể có lỗi với anh…_Cô khẽ run mạnh hơn rồi quyếtđịnh vùng ra khỏi đôi tay ấy thì cảm giác vòng eo mình được nới lỏng ra, quyến luyến một lúc rồi rút ra khỏi eo cô hẳn. Không còn hơi ấm khi vòm ngược cứng rắn của người nào đó chạm vào lưng, không còn hơi thở nhẹnhàng phả vào tai…Thoải mái ư?! Nếu nói vậy là cô đang tự chế dễu mình.
Dù không xoay người lại nhưng cô cảm giác cái thân ảnh cao lớn saulưng mình đang dịch chuyển ra xa mình rồi dừng hẳn. Có lẽ anh đã đi rangoài phòng khách.
Cô mỉm cười chua xót “Như vậy thì không có lỗi nữa rồi” . Vẫn tiếptục bắt tay vào nhặt những nhánh hành lá xanh vừa mới rửa sạch xong, côvới tay lấy chiếc đĩa sứ bên cạnh và đặt tất cả vào đó. Thế là xong. Còn phần nhúng mì. Lúc đó nước cũng đã kêu réo lên vì sôi sục. Dù làm những việc đó nhưng tâm trí cô vẫn đi lang thang với cái cảm giác được anh ôm lúc nãy. Khi với tay theo thói quen để lấy gói mì bên phải bếp…khi cảmthấy tay bị hụt thì trán cô nhăn lại, quay đầu sang tìm gói mì thì cũngkhông thấy đâu.
-Quái lạ! Lýc nãy mình đặt đây mà…_Cô nhìn qua bên trái xem mình có nhớ nhầm không thì cũng không có. Rõ ràng lạ cô có lấy gói mì ra…
-Tìm cái này à?_Một giọng nói phía sau lưng cất đó không xa cất lên,mang theo điệu cười.
Cô thật nhanh quay đầu…Trợn tròn mắt khi thấy người con trai caolớn đang ngồi ở phía bàn ăn, trên tay cầm gói mì lắc lắc, mắt nháy nháyvới nụ cười mỉm.
Nhưng điều cô để tâm không phải gói mì mà là người con trai này.Chẳng nhẽ anh đã ngồi đây từ lúc đó đến giờ. Tại sao lại chẳng có bất kì tiếng động nào nói cho cô biết là anh đang ngồi phía sau đó.