Mấy thằng hùa nhau vào đánh đùa thằng Hiển túi bụi, khiến anh ta hết nước van xin nài nỉ mới tha… Tôi chết cười…
Đến khi trống vào lớp, mỗi đứa về lớp học của mình, tôi trở lại làm một đứa con trai trầm tính góc lớp, luôn lơ đãng và không tập trung với bất cứ điều gì…
Tôi nhận ra một điều trong khi những lo lắng của bản thân vẫn đang xảy ra, con gái lớp mình không phải ai cũng xấu, mà chỉ là lấp nó những nét đẹp kiểu như đủ để khiến nhiều đứa con trai khó tính như tôi tự nhiên đổ xuống trong khi chưa nói với nhau một câu nào…
Những thứ quanh tôi còn quá nhiều điều khiến bản thân mệt mỏi, tôi chỉ đi học và sống với sự im lặng để không ai phải thương hại, nhưng thực sự, khi viết ra những dòng này, tôi đã hơi cảm thấy cay mắt… Vì những ký ức đẹp duy nhất trong tôi chuẩn bị được diễn ra ngay sau đó…
Tôi đang sống lại một lần…
Chapter 3
Ngày … Tháng … Năm …
Lần đầu tiên tôi thấy bản thân chỉ giống như một con dối không hơn không kém, tôi chỉ như đồ vật trong một cuộc vui đáng ra không nên xuất hiện, nhưng chẳng biết vì đâu, vì lý do gì, tôi xuất hiện và làm mọi điều có thể, tôi chọn cách hạ thấp bản thân, vờ ngây ngô với những câu nói ám chỉ…
Tôi được cô giáo chủ nhiệm trao nhiệm vụ đạo diễn vở kịch mừng khai giảng sắp tới, kịch bản do đích thân tôi viết, nên có lẽ tôi là người hiểu rõ bản chất vở kịch diễn ra như thế nào là hoàn hảo nhất…
Một ngày mưa cuối tháng 8, một buổi sáng chủ nhật trời không lạnh… Tôi cố gắng đến trường để quản lý tiết mục văn nghệ lớp mình, tôi đến rất sớm, tôi chờ đợi, tôi kiên nhẫn… Tôi nhìn khắp sân trường xem những thành viên trong lớp sẽ tham gia diễn kịch đã đến hay chưa… Tôi ngu ngốc như một thằng ngớ ngẩn chỉ im lặng quan sát… Tôi thở dài… Tôi nhìn đồng hồ…
15 phút… Vẫn sớm… Tôi nghĩ và Lại tiếp tục chờ
20 phút… Mưa vẫn rơi bên thềm, đôi vai tôi ướt đẫm và hơi thấy mệt mỏi.
1 tiếng sau… Tôi đã khóc… Vì mưa… Vì lòng tự cao do mình tự ngộ nhận nên…
Vẫn chỉ một mình tôi trong lớp học… Với tờ kịch bản trên tay… Không một bóng người trên sân trường… Tiếng mưa rơi… Nặng hạt… Cay đắng…
Lần đầu tiên tôi vò nát một tờ giấy trên tay… Mà tôi từng nghĩ nó sẽ là điều làm nên thứ tuyệt vời nhất…
Lần đầu tiên tôi đã khóc vì thấy bản thân thật đáng thương hại…
Tôi nhận ra bản thân mình khi đó chỉ như một kẻ hi sinh quá nhiều, hi sinh vì những thứ không đáng để tôi phải trân trọng… Tôi đã thông báo cho từng người một, đến đúng giờ và tập kịch, nhưng lời nói của tôi thực sự đâu ra gì. Giờ đâu ai đến, ngoài tôi ngu ngốc ở đây, chờ chờ, chỉ một mình dưới những tiếng mưa mệt mỏi… Trên tay tôi tờ kịch bản trở nên nhàu nát đi.
Tôi sợ cái lớp học này, lớp 10A5 mà tôi đã hi vọng quá nhiều… Tôi mất dần dần niềm tin vào nó… Tôi sợ phải đối mặt…
Và tôi nhớ ngày mưa hôm đó, bên cuốn nhật ký mới viết được vài dòng đầu tiên, tôi đã khóc rất nhiều… Từ ngày hôm đấy, mọi điều tôi thực sự tuyệt vọng và lo lắng mới chỉ là bắt đầu… Bên những tiếng cười mà tôi chỉ được hưởng một vài ngày thực sự… Với người con gái, người tôi không bao giờ quên… Người mà tôi cho rằng là Mối tình tiên đầu của tôi…
Tôi nhớ như in những ngày tháng mình làm đạo diễn văn nghệ lớp, những ngày tháng tôi không cười lấy một lần bên những người bạn mới… Tôi để họ diễn kịch qua loa, đủ để nhớ mà không ngượng nghịu nhìn nhau trên sân khấu… Một vở kịch về tình bạn, nhưng tôi tạo ra nó không bằng một chút tình bạn nào cả…
Vở kịch bị loại ngay trong hôm duyệt văn nghệ của trường, sau rất nhiều tiếc mục với sự đoàn kết từ những tập thể khác… Vở kịch tôi là đạo diễn, thực sự rất nhàm chán, vô vị… Tôi biết điều đấy sẽ xảy ra…