Ồ, hẳn là đẹp trai, nghe bảo lại còn tốt tính. Chúng tôi cũng vì phép lịch sự chào hỏi nhiệt tình, hắn ta chỉ ậm ờ đáp lại. Làm ra vẻ thư sinh công tử ít nói điềm tĩnh, hắn chẳng có lấy một chút hòa đồng hoặc nhiệt tình nào. Khi nghe em giới thiệu là người yêu em đó, cả 4 anh em chúng tôi cùng với anh Còi cũng tròn mắt giật mình.. Nhưng đã là người yêu của em, dù kẻ đó có đáng ghét đến mấy, anh em chúng tôi cũng sẽ tiếp đón nhiệt tình, kèm theo những màn mời rượu cho bằng chết.
Thế mà khi anh em nâng ly mời rượu, hấn chỉ ậm ờ đáp mà không uống, cứ để mấy đứa tự biên tự diễn, rồi lôi cái smartphone của nó ra quẹt quẹt trượt trượt đến là ngứa mắt. Làm như cả thế giới mỗi máy nhà nó có mấy cái trò chém hoa quả duy nhất trên đời, anh em chúng tôi cũng chơi máy tính suốt chứ bộ. Chỉ có điều mấy cái "stupid phone" của chúng tôi chẳng tải nổi mấy trò đó về, trò hiện đại nhất trong máy cũng chỉ là trò con rắn. Anh em long sòng sọc mắt, nhưng đành nuốt rượu cho xong rồi ai về phòng nấy. Chỉ đợi thằng cha đó bước ra khỏi cửa, 5 cái miệng chúng tôi bu lại, hết phân tích giảng giải rồi đánh giá cho em hiểu, mục đích cũng chỉ để em bỏ ngay cái thằng nửa người nửa ngợm ấy đi. Anh em chấm điểm cho nó cũng toàn là âm điểm, chỉ mỗi tôi thương tình cho một con 0. Hết nước hết cái, thế mà em bỏ ngoài tai.
"Em đã quyết là không đổi. Các anh còn nói nữa mai ăn mì tôm" - Em tuyên bố lạnh lùng.
Cái chợ vỡ bỗng nhiên im lặng, một làn gió lạnh tràn qua sống lưng. 5 chúng tôi như những con cún ngoan ngoãn, im lặng trở về phòng. Gì cũng được, nhưng ăn mì tôm mấy ngày thì không thể được. Dù lo cho em, anh em chúng tôi cũng đành tự tha thứ cho mình về việc hèn nhát sợ cắt cơm mà để em sa vào con đường sai lầm, nuôi niềm tin le lói rằng rồi thằng kia cũng phát hiện ra mụ phù thủy đội lốt thiên thần trong em mà bỏ đi mấy dép. Nhiều lúc nghĩ lại, thấy 5 người anh là chúng tôi thật khốn nạn biết bao, nhưng quay về giờ phút ấy thêm lần nữa, hẳn quyết định ấy vẫn không đổi.

Chẳng biết vì sao anh Còi gọi thằng ấy là "con bọ ngựa", và rồi vì hắn ta, tôi cũng ghét con bọ ngựa từ ngày ấy...
Em cứ yêu "con bọ ngựa" ấy, cũng được một thời gian, chắc tầm 2 tháng. Cho đến một chiều mưa, em quay về nhà với thân hình ướt sũng và đôi mắt đỏ hoe. Cả 5 người anh hốt hoảng, từ ngày quen em tới giờ chưa bao giờ thấy em – cô bé nụ cười của xóm trọ - rơi nước mắt. Em im lặng, dù chúng tôi có gặng hỏi điều gì, em cũng im lặng không nói một lời, lặng lẽ vào thay đồ rồi lên giường nằm quay mặt vào tường, vai run run. Em không khóc thành tiếng, nhưng càng giấu nên tiếng nấc lại càng sâu, em cứ thổn thức bao nhiêu, trái tim chúng tôi tan nát bấy nhiêu.
Có nhiều khi chẳng cần là tình yêu, chúng ta vẫn dành những vị trí thật đặc biệt của tim mình cho ai đó. Chúng ta vẫn để những nụ cười của người đó lây lan lên đôi môi, để những giọt nước mắt của người đó rơi mặn xót trái tim mình. Đó không là yêu, mà là thương. Vì thương, nên khi người đó đau đớn hay buồn bã, trái tim ta chẳng còn đập cho chính mình, mà còn dành một nửa để đập cùng những nhịp u sầu của họ. Tôi vẫn thắc mắc trên đời vì sao vẫn có những tình cảm như thế, dù không là yêu.
5 chúng tôi, đứa đi chợ, đứa nhặt rau, đứa quét sân, đứa kho thịt, đứa rán cá... Chẳng ai bảo ai, mỗi đứa một việc trong lặng im. Cứ để em khóc, rồi em ngủ. Thiên thần của chúng tôi dường như đã bị ai đó bẻ luôn đôi cánh, chẳng còn ồn ào và vui tươi như bao ngày nữa. Chắc hắn là tên bảnh chọe đó, không thể nhầm vào đâu được. Dù không nói ra, nhưng mắt đứa nào cũng long sòng sọc, muốn gọi em dậy hỏi cho ra nhẽ rồi đi xử thằng kia một trận. Hắn là cái gì cơ chứ, mà có quyền làm cho thiên thần của chúng tôi rơi nước mắt, mà có quyền làm cho 5 thằng đàn ông con trai vô tư lự như chúng tôi lộn hết ruột gan lên như thế này