Vài ngày sau đó, chẳng muốn thể hiện cùng em mà rèn giũa mình thêm nữa, cái nhà của tôi lại quay về tình trạng cũ. Bọn chuột mấy ngày nay dị ứng mùi nước hoa xịt phòng, nay lại được quay về chốn chân giường chôn rau cắt rốn ngày nào, chắc bọn chúng mừng dữ lăm. Chỉ riêng anh em tôi là buồn nẫu, gặp em cũng chẳng còn xoắn xít như trước nữa, cũng không ai dám hỏi người con trai hôm trước là ai. Thiên thần của chúng tôi, chỉ trong phút chốc đã gãy cánh rơi bộp xuống đất, và trở thành một cô bé bình thường.
Hai ngày sau, phòng trống đối diện phòng tôi lại có người tới ở, và hoảng hơn đó lại là tên con trai hôm trước. Anh em tôi nhìn nhau ngao ngán, thôi được tí hi vọng mong manh cũng tan theo mây khói mất rồi. Bữa cơm trưa đó bỗng nhiên thịnh soạn, 4 thằng nhìn nhau rồi cười sằng sặc, coi như bữa cơm chia tay mấy ngày hi vọng để "trở lại là mình" (như thằng Dớ nói).
Thề lên thề xuống đủ thứ cùng nhau sẽ không thèm để ý em nữa, rồi thì "Chỉ đàn ông mới đem lại hạnh phúc cho nhau".... thì gã đó cầm túi hoa quả sang nhà tôi "ra mắt" hàng xóm, rồi sau một hồi hầm hè hỏi chuyện, bọn tôi mới vỡ lẽ , hắn là anh trai của em. Vâng, anh trai. Anh trai thật. Haizz
- Là anh trai, nghĩa là anh trai ruột đó hả. Cùng một bố mẹ và sống với nhau từ nhỏ đó hả ? – thằng Lép tò mò – Câu hỏi xác nhận cho tất cả chúng tôi, mắt đứa nào cũng hau háu chờ đợi, nhưng sao khi nghe nó phát ra khỏi miệng nghe sao nó ngớ ngẩn và vô duyên đến lạ lùng.
- À ừ. Chẳng nhẽ còn kiểu anh trai nào khác nữa hả. Anh ruột thì tất nhiên một bố mẹ sinh ra, ở một nhà rồi. Các chú nghĩ sao thế - Anh tròn mắt nhìn 4 chúng tôi như sinh vật lạ, mắt ngạc nhiên còn miệng tủm tỉm cười.
- À, thế sao hai anh em lại không ở một phòng, còn chia hai phòng làm gì tốn kém. – Thằng Dớ chống chế, đánh trống lảng sang câu khác cho lấp đi cái câu hỏi ngớ ngẩn vừa xong của thằng bạn môn văn không nổi trung bình của mình.
- Ở với nó á. Anh nhất quyết không ở cùng con phù thủy đó? – Anh nhìn em, mặt tỉnh bơ
Em đang ngồi gọt xoài bên cạnh, nghe thấy cũng nhìn anh mặt hầm hừ, cầm con dao đang gọt lên khua khoắng:
– Có cho em cũng chẳng thèm ở cùng anh. Làm như báu lắm.
Anh Còi (em gọi anh như thế nên chúng tôi cũng gọi theo) chẳng thèm để ý em, quay sang bảo chúng tôi:
- Tội nghiệp mấy chú mới ở gần nó nên chưa biết, rồi ít ngày nữa quen nhà quen cửa, hết thấy nó dịu dàng, xem còn chú nào dám tán tỉnh nói chuyện không. Anh cũng cùng bất đắc dĩ bố mẹ anh bắt ở gần mà quản nó, không thì tránh xa nó lâu rồi.
- Vâng, anh quản em đấy. Có mà em quản anh, ở một mình lại suốt ngày ngủ lang , nhậu nhẹt. Có em gái ở gần được sai vặt sướng chả gần chết - Em cao giọng.
- Mai bạn tôi nó tới ở cùng, cô không phải lo. Tôi chỉ hi vọng cô không sai vặt anh là may lắm rồi. Còn cô thì cứ ở một mình, làm gì có đứa nào chịu ở cùng với cái đứa nói nhiều ham cằn nhằn, ăn nhiều thế chứ. Được bao nhiêu cơm gạo ăn cả ngày cũng chỉ phục vụ cho cái miệng cô đã hết, nên người vẫn như que tăm đấy thôi.