"Chẳng lẽ bạn không sợ uống say rồi tôi sẽ làm cái gì đó không phải đối với bạn sao?"
"Ha ha, người có hình dáng bình thường như tôi, vóc người lại bình bình chắc chắn sẽ không gợi nên hứng thú gì ở bạn cả." Điềm Điềm quan sát mình một lượt từ trên xuống dưới, sau đó đem Trịnh Bồi Hiên từ trên xuống dưới cũng quan sát một lượt.
"Không ngờ bạn vẫn biết đến vị trí của mình." Đối với nữ sinh hắn từ trước đến giờ đều là ghét, hắn cảm thấy họ không phải coi trọng tướng mạo của hắn chính là coi trọng bối cảnh của hắn, tóm lại là không có thật lòng thích hắn, cho nên con gái đối với hắn mà nói cho tới bây giờ đều là khách qua đường trong cuộc đời.
Nhìn Điềm Điềm khẽ nheo lại quan sát ánh mắt của hắn, Trịnh Bồi Hiên do dự một chút, làm ra một quyết định ảnh hưởng tới cả tương lai sau này của hắn: "Đi thôi."
Mặt trời chiều ngã về tây, bóng đêm từ từ bao phủ, một người nữ sinh đi ở sau một nam sinh với khoảng cách đại khái gần một mét, hình ảnh như vậy mặc dù có chút tức cười, nhưng không mất đi sự duy mỹ.
"Này, theo như tốc độ ấy của bạn thì tơi lúc nào mới có thể đi đến nơi uống rượu được." Trịnh Bồi Hiên rõ ràng mất đi tính nhẫn nại, đây là hắn đã rất dễ dàng tha thứ cho một người con gái rồi.
"A." Điềm Điềm cúi đầu đáp một tiếng tăng nhanh bước chân đi theo hắn.
Từ nhỏ đến lớn cô cũng không hề đi qua quầy rượu, khi thấy cửa quán rượu lóng lánh mây tía thì cô do dự, nội tâm đang giãy dụa, cô không biết là hôm nay cô đã có một quyết định hết sức sai lầm.
"Đi nhanh một chút." Trịnh Bồi Hiên nhìn Điềm Điềm đứng nghiêm ở cửa quán rượu hoàn toàn mất đi tính nhẫn nại, liền nắm lấy cánh tay của cô kéo thẳng vào bên trong quán rượu.
Mạnh Tử Long ở nhà đợi một hồi lâu cũng không thấy Điềm Điềm trở về, gọi lại cho cô thì thấy đã tắt máy, lo lắng, cùng sợ hãi áp đảo anh đến mức không thở nổi.
Lái xe vượt qua vô số đèn đỏ, chiếc xe màu đen như con ngựa hoang vững vàng dừng ở cổng trường học.
Bởi vì đã vào đêm, trong sân trường đã không còn một bóng người, chỉ là còn có thể thấy một vài đôi tình nhân vẫn đang đi dạo quanh sân trường.
Đáng chết, đã trễ thế này rồi rốt cuộc cô đi đến nơi nào? Mạnh Tử Long tay nắm chặt thành quả đấm, móng tay cơ hồ cũng là muốn cắm vào trong thịt.
"Xin hỏi bạn có nhìn thấy Điềm Điềm không?" Mạnh Tử Long luôn luôn làm việc trầm ổn tỉnh táo nhưng bây giờ giống như phát điên, bắt được người liền hỏi có nhìn thấy Điềm Điềm hay không, anh hoàn toàn quên mất hôm nay mới là ngày đầu tiên cô đi học mà thôi, trong trường học cơ hồ là không có ai biết cô, hơn nữa hành động bây giờ của anh thực sự gặp được người biết Điềm Điềm là tỉ lệ rất nhỏ, đầu óc buôn bán thông minh vào giờ khắc này hoàn toàn bị sự lo lắng dành cho cô thay thế, anh thực sự rất sợ cô sẽ xảy ra chuyện gì đó, nếu như thật sự cô có xảy ra chuyện gì thì cả đời này anh cũng không thể tha thứ cho chính mình.
"Oa, rượu này màu sắc thật là đẹp mắt." Điềm Điềm đang cầm một ly Kê Vĩ Tửu lên thưởng thức, trước kia nhìn ở trong ti vi đã cảm thấy Kê Vĩ Tửu nhìn rất đẹp mắt, hiện tại tận mắt nhìn cô cảm thấy so với trên ti vi càng thêm đẹp mắt.
Cầm ly rượu lên đặt ở khóe miệng nhấp một miếng, Điềm Điềm cảm giác vị ngọt không ngừng lan tràn trong khoang miệng: "Uống ngon thật." Cô cầm ly rượu hướng Trịnh Bồi Hiên cười, cũng làm cho mắt của hắn rơi vào mê đắm.
Chương 093: Rùng mình
Cô cười lên bộ dạng thật rất đẹp, đại khái chỉ có chính cô là không biết mình có bao nhiêu hấp dẫn.