"Là tôi." Trịnh Bồi Hiên từ phía sau bụi cây bước ra ngoài, đôi tay đút trong túi quần thể thao, khác hẳn với khí lạnh bức người lúc buổi sáng, dưới tia nắng của buổi chiều lại làm cho người ta có vài phần cảm giác ấm áp.
"Đã trễ thế này bạn núp ở phía sau bụi cây làm gì?" Điềm Điềm đứng lên băn khoăn lo lắng nhìn Trịnh Bồi Hiên, vào lúc trời sẩm tối cô lại đang ở một mình với một nam sinh trong vườn cây khiến Điềm Điềm cảm thấy lo lắng, cô không biết sau đó có xảy ra chuyện gì mà cô không ngờ tới hay không.
"Những lời này hình như là tôi nên hỏi bạn mới phải, đã trễ thế này, cô gái như bạn vẫn ngồi một mình ở nơi này làm gì?" Trịnh Bồi Hiên tiến lên đến gần Điềm Điềm, cô chợt thấy sợ cả người liền lùi về phía sau một bước, không biết vì sao cô cảm thấy hơi thở của hắn khiến cô cảm thấy khó chịu, trong lòng càng thêm một loại cảm giác bất an lướt qua.
"Bạn thật giống như rất sợ tôi." Nhìn Điềm Điềm lui lại phía sau, Trịnh Bồi Hiên liền dừng lại bước chân không tiếp tục tiến tới nữa.
"Tôi không có." Cô đúng là sợ hắn, nhưng cô vẫn phủ nhận.
Lúc này chuông điện thoại di động vang lên, Điềm Điềm giống như là chộp được cây cỏ cứu mạng, thế nhưng khi thấy số điện thoại gọi tới cô lại hơi do dự, cô không biết có nên nghe hay không, càng không biết sẽ phải nói gì với anh.
Phân vân mấy phút rồi cô lựa chọn cúp máy.
"Sao không nhận?" Trịnh Bồi Hiên phát hiện mình giống như trở nên hơi dài dòng, nhưng vẫn không nhịn được hỏi ra lời.
Điện thoại lại gọi đến, Điềm Điềm ảo não cúp máy, cô hiện tại thật không biết dùng tâm tình nào để đi đối mặt với người đã khiến cô đau lòng, có lẽ anh đang rất lo lắng cho cô, nhưng mà cô thực sự chưa muốn nghe điện thoại của anh.
Đầu kia: "Em bây giờ đang ở nơi nào?" Mạnh Tử Long nóng nảy hô ên, cũng cùng lúc nghe thấy tiếng nói phát ra từ điện thoại : “Cuộc gọi này không thực hiện được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau."
Có một ngọn lửa như đang bùng cháy từ trong phổi lan lên trên đầu Mạnh Tử Long, sau đó điện thoại di động trong tay anh bay một đường cong hoàn mỹ, may mắn là đại ca điện thoại di động của chúng ta không có đi đời nhà ma, nó chỉ là vững vàng rơi trên giường của Mạnh Tử Long và an nhiên nằm đó.
Thật ra thì toàn bộ buổi chiều Mạnh Tử Long cũng không có tâm tình làm việc, anh luôn nghĩ tới nét mặt của Điềm Điềm bởi vì uất ức mà lông mày nhíu chặt lại một chỗ liền đau lòng vô cùng, nhưng mà vì sĩ diện của một người đàn ông nên anh không nói xin lỗi với cô.
Anh vốn chỉ cho là Điềm Điềm chỉ tức giận một chút mà thôi, có lẽ chỉ cần để cô đi dạo một mình thì sẽ tốt thôi, cho nên anh mới đồng ý để cho cô quay về trường học, thật ra thì anh cũng biết cô chiều nay không có tiết học.
Lúc tan giờ anh liền vội vàng quay vè nàh, nhưng đập vào mắt lại là một căn biệt thự tối om, lúc ấy anh có tâm tình kích động muốn giết người, người con gái đáng chết đó bây giờ cũng không thèm về nhà.
"Còn chưa muốn trở về sao?" Trịnh Bồi Hiên nhìn Điềm Điềm cúp điện thoại xong vẫn còn ngây ngốc đứng đến ngẩn người, chẳng lẽ cô không biết bây giờ đã tối lắm rồi sao, một cô gái như cô lang thang một mình ở nơi vắng vẻ như thế này thật đáng ngại.
"Bạn bây giờ có rãnh không?"
"À?" Trịnh Bồi Hiên cảm thấy kinh ngạc hắn không biết tại sao cô muốn hỏi hắn như thế.
"Theo tôi đi uống rượu có được hay không?" Thật ra thì Điềm Điềm chưa bao giờ uống rượu, nhưng hôm nay cô muốn uống thật say, chỉ có uống say thì cô mới có thể quên hết mọi chuyện không vui!
Cô và hắn bất quá cũng chỉ mới biết nhau có một ngày mà thôi, nói với nahu chưa chắc đã vượt quá mười câu, có lẽ hôm nay Điềm Điềm quả thực đã quá hồ đồ đi, cho nên mới nói ra một yêu cầu như thế đối với một người đàn ông xa lạ.