Cô dứt khoát cầm ga giường lên đem chính mình bọc lấy hoàn toàn, sau đó chon đàu vào hai gối dáng vẻ vô cùng khuất tất, cô không thẻ tin được tối hôm qua cô và anh thật sự đã xảy ra quan hệ, lớp màng mỏng chứng minh cho sự trinh tiết của cô cứ như vậy dễ dàng mà mất đi.
Mạnh Tử Long xoa xoa cái đầu bị đập xuống sàn nhà, từ từ đứng dậy nhìn Điềm Điềm : “ Sao vậy?” Anh lắc lắc cái đầu mình một chút, đầu óc vẫn còn choáng váng nên chưa thể tìm được từ ngữ nào thích hợp để phản ứng với việc mình vừa bị đá thẳng xuống sàn nhà.
"A, lưu manh." Điềm Điềm vừa ngẩng đầu vừa hay nhìn thấy bộ vị mấu chốt của Hạ Tử Long đang đứng hiên ngang ngạo nghễ trong không khí, cô ngay lập tức vung cái gối trên tay nhằm thẳng Mạnh Tử Long đập tới.
Mới vừa bị đá xuống giường là bởi vì anh không có bất kỳ sự chuẩn bị gì, hiện tại anh dĩ nhiên sẽ không đần độn mà đứng yên hứng lấy cái gối kia, anh chỉ đơn giản đưa tay ra liền nhẹ nhàng ôm trọn cái gối.
"Điềm Điềm. . . . . ." Mạnh Tử Long nhặt cái chăn dưới đất rồi xoay người một cái liền bò lên giường.
"Anh đừng tới đây." Điềm Điềm một tay bọc chặt mình trong ga giường, một tay chỉ vào Mạnh Tử Long cảnh cáo anh không được phép tiến lại gần cô.
Nhìn Điềm Điềm kích động như vậy khiến Mạnh Tử Long vô cùng bối rối, tình huống bây giờ là như thể nào?tối hôm qua anh cũng không hề cưỡng ép cô, tất cả đều là thuận theo tự nhiên, chẳng lẽ chỉ qua một buổi tối mà tâm tình của cô lại có sự thay đổi lớn đến như vậy sao.
"Được, anh không tới, em không cần kích động." Mạnh Tử Long cầm chăn quấn quanh hạ thân của mình, không muốn dọa cho cô thêm sợ hãi.
Mặc dù tối ngày hôm qua hai người cái gì cũng đã thấy, nhưng dù sao cũng là buổi tối, hơn nữa dưới ánh đèn mờ ảo cả hai đều kích động tất cả đều buông lỏng để cho tình cảm điều khiển chính mình, cho nên. . . . . .
Điềm Điềm nhìn Mạnh Tử Long ngồi yên môt chỗ không còn có ý định tiến tới gần mình, hơn nữa hạ thân của anh cũng đã dùng chăn che kín, cô cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Cẩn thận hồi tưởng tới chuyện đã xảy ra tối hôm qua, cô ý thức được hành động mới vừa rồi của mình thật sự là quá khích, tối hôm qua cô đã quyết định giao phó cả trái tim và thân thể này cho anh, không phải sao?
Tại sao bây giờ lại muốn kháng cự lại anh như thế, chẳng lẽ mình chỉ có thể chìm trong đêm tối mà sợ hãi với ánh sáng mặt trời?
Nhìn vết máu đỏ tươi chói mắt trên chiếc ga giường kia, Điềm Điềm biết mình đã trở thành đàn bà, người đàn bà thuộc về Mạnh Tử Long, cô thương anh, thật sự rất thích rất thích anh, nếu cô và anh cùng yêu nhau, như vậy thì cón lý do gì khiến cho hai người không thể ở cùng nhau đây?
Điềm Điềm thật cũng tìm không ra lý do để cự tuyệt anh, co thừa nhận mình là một tiểu quỷ nhát gan, nhưng hiện tại cô lại muốn dũng cảm một lần, dù là tan xương nát thịt, dù có phải tan thành mây khói cô vẫn muốn thử.
"Thật xin lỗi, mới vừa rồi là em quá kích động." Điềm Điềm cúi đầu rũ mí mắt xuống yếu ớt nói xin lỗi với Mạnh Tử Long.
"Điềm Điềm. . . . . ." Mạnh Tử Long từng chút từng chút nhích đến bên cạnh cô, từ từ tiến lại gần, sau đó dang tay ôm lấy cả người cô kéo vào trong lồng ngực của mình.
"Điềm Điềm, xin em hãy tin tưởng anh...anh Mạn Tử Long xin thề chúng ta nhất định sẽ có một cuộc sống thật hạnh phúc, anh sẽ mãi mãi yêu thương em, nếu như anh phản bội lời thề thì cho sét đánh. . . . . ."
"Không được nói." Mạnh Tử Long còn chưa kịp nói hết lời thề, Điềm Điềm đã vội vàng bịt kín miệng anh lại
: “ Lời thề độc như thế mà anh lại có thể tùy tiện nói ra như thế sao? Em tin tưởng anh là được rồi."