: “ Ừ.” Cô gật đầu một cái ngầm cho phép yêu cầu của anh.
"Còn đau không?" Qua một hồi lâu sau Mạnh Tử Long mới khe khẽ cử động, vừa cử động vừa quan tâm đến cảm thụ của cô.
"Ừ." Điềm Điềm chu miệng, "Không đau."
Cô đau lòng khi nhìn thấy anh có gắng chịu đựng sự khó chịu, mặc dù hạ thân vẫn có chút đau đớn, nhưng là quả thật đã tốt hơn lúc nãy rất nhiều.
Nghe câu trả lời của cô anh giống như là lấy được sự khích lệ cực lớn, Mạnh Tử Long chống hai tay ở hai bên người Điềm Điềm tránh cho cơ thể mình đè nặng lên người cô, hạ thân bắt đầu luận động.
Đối với tần số giao động lúc đầu của anh Điềm Điềm còn có thể tạm thời chịu đựng, chỉ là hơi đau đớn, nhưng là sau đó Mạnh Tử Long như bị mất khống chế động tác vừa nhanh lại mạnh mẽ khiến cho cô có cảm giác như cả người bị xé toạc, cô thậm chí có thể nghe được tiếng xương của mình đang kêu răng rắc theo từng vận động của anh.
"Long, chậm một chút, chậm một chút, đau." Điềm Điềm không muốn phá tan sự hăng hái của anh, nhưng cường độ hiện tại của anh có chút điên cuồng khiến cho cô không thể nào chịu nổi.
"Thật xin lỗi, anh đã làm cho em bị đau sao? Thật xin lỗi." Nghe được tiếng cô kêu gào ầm ĩ, Mạnh Tử Long vội vàng ngừng lại mọi cử động dưới hạ thân ngẩng đầu lên nhìn cô.
"Anh chậm lại một chút là được." Điềm Điềm biết anh đột nhiên bị dừng lại giữa chừng như thế chắc chắn là rất khó chịu rồi.
"Ừ." Mạnh Tử Long cố gắng khống chế sức lực phía dưới, nỗ lực khắc chế ham muốn của mình **, anh thật sự không muốn làm cô bị thương nữa.
Dần dần đau đớn trên người Điềm Điềm được thay thế bằng sự tê dại, khắp người cô như có một dòng nước xiết đang cuồn cuộn trào dâng, cô đang từng bước đi đến thế giới ngọt ngào, Điềm Điềm không hề ngờ tới sau sự đau đớn đến tột cùng ấy lại là một thế giới tuyệt vời đến vậy.
Khi hai người cũng thăng hoa tới đỉnh cao của hạnh phúc, Mạnh Tử Long vùi sâu trong cơ thể cô tận tình buông thả.
Bởi vì đây là lần đầu tiên của Điềm Điềm nên anh chỉ làm một lần rồi nằm xuống ôm lấy cô vào trong lồng ngực vững trãi của mình, đặt một nụ hôn nồng nàn lên trán cô: "Điềm Điềm, vất vả cho em rồi."
Chương 89 :: Tia nắng mạp mờ lúc sáng sớm
89.1
Sáng sớm hôm sau, khi những tia sáng mặt trời đầu tiên nghịch ngợm xuyên qua rèm cửa sổ chiếu lên mình hai người đang ôm nhau ngủ trên giường. Ông mặt trời bắt đầu mỉm cười, tia nắng cũng vì thế dần dần từ dưới chân dịch chuyển lên trên chiếu rọi vào khuôn mặt hai người, cuối cùng thì họ cũng bị ánh nắng mặt trời làm cho thức tỉnh.
"Ừ. . . . . ." Cảm nhận được tia sáng chói mắt Điềm Điềm xoay người, vươn tay ôm lấy lồng ngực Mạnh Tử Long, đầu cũng chui vào trong lồng ngực anh muốn trốn tránh tia nắng sáng ngời của mặt trời.
Mạnh Tử Long cũng rất tự nhiên xoay người, để cho khuôn mắt cô có thể dán vào thật sát trên lồng ngực mình.
Tay còn lại của cô tùy ý vuốt ve phần lưng trần của anh, ah, thật là ấm áp, hơn nữa tại sao nó lại sờ thấy những múi cơ bắp thật cường tráng ?
Điềm Điềm kinh ngạc mở mắt thoát khỏi giắc mộng đẹp, thấy lồng ngực Mạnh Tử Long không ngừng phóng đại phóng đại trước mắt mình "A. . . . . ." Sau tiếng kêu sợ hãi đó, cô một cước đem Mạnh Tử Long cả người lẫn chăn đều đá bay khỏi giường.
"Làm sao anh lại ở chỗ này?" Điềm Điềm kích động hô to, cúi đầu xuống liền cũng phát hiện mình toàn thân lõa lồ, trên người khắp nơi đều là những dấu dâu tây chín đỏ, chiếc ga giường trắng noãn còn dính vết máu đỏ tươi càng thêm chói mắt.
Cô muốn lấy gối che kín những nơi quan trọng trên cơ thể, nhưng là che ở phía trên liền không giấu được phía dưới, che ở phía dưới thì phía trên laijbaij lộ hoàn toàn.