“Xong rồi.”
Thủy Nguyên tiên sinh chạy lên cầm tay Mạt Thần, phát hiện trên tay cậu cả một vết thương cũng không có.
“Này…”
“Thủy Nguyên tiên sinh không cần để ý, trước đến xem có phải lệnh lang đã khỏe lại rồi hay không?” Mạt Thần biết An Bội Tấn Nhất mà ôn nhu như nước là thế nào cũng đang ăn giấm chua, vội bỏ tay ông ra chỉ chỉ nam hài trên giường bệnh .
Thủy Nguyên tiên sinh chấn kinh, Thủy Nguyên phu nhân vừa đến nhìn thấy bộ dạng của nhi tử cũng hoảng sợ. Một phút trước còn gầy gò như thây khô, bây giờ lại khỏe mạnh hồng nhuận.
“Này… Đây quả thực…” Thủy Nguyên phu nhân lập tức quỳ gối trước mặt An Bội Tấn Nhất và Mạt Thần, hai người vội đỡ bà dậy.
“Đại lễ vẫn là miễn đi, chỉ hy vọng Thủy Nguyên tiên sinh nhớ rõ lời tôi nói vừa rồi .” Anh Bội Tấn Nhất vươn tay, đem khối trứng kia cho ông “Về phần thù lao, chờ sau khi ấm trứng xong , xác của nó thỉnh đưa đến nhà An Bội.”
“Được , tôi nhất định làm theo.”
“Cứ như vậy, chúng tôi cáo từ.”
An Bội Tấn Nhất cùng Mạt Thần như gió đi ra ngoài cửa, khi Thủy Nguyên tiên sinh đuổi theo, đã không thấy bóng dáng hai người đầu .
Hai tháng sau, vào một buổi sáng, An Bội Tấn Nhất đang nằm ngang trước cửa nhấp nháp ly rượu xanh, gió nhẹ thổi qua, sợi tóc trên trán theo gió đong đưa, thời tiết rất tốt, tâm tình An Bội Tấn Nhất cũng tốt theo .
“Tấn Nhất.”
Trước mắt xuất hiện thân ảnh của một tiểu thiếu niên, An Bội Tấn Nhất trong lòng một trận ngọt.
“Là nhà của anh đưa đến, mang đồ vật này cho anh .” Mạt Thần mở ra hộp gấm ra , bên trong là những mảnh vụn trong suống lấp lánh “Có phải là xác trứng kia không? Thật đẹp nha ~ “
“Ai quan tâm chứ?” An Bội Tấn Nhất cười mỉm đụng vào chóp mũi Mạt Thần “Dù xinh đẹp cỡ nào cũng không bằng bảo bối nhà anh.”
“Nói cái gì đó, anh uống nhiều quá hả?” Mạt Thần đỏ mặt, đóng hộp gấm lại , xoay người muốn đi, lại bị An Bội Tấn Nhất kéo vào trong ngực.
“Anh quyết định , về sau anh sẽ không để bảo bối nhà anh vì cứu người khác mà khiến mình đầy vết thương.” An Bội Tấn Nhất vùi đầu vào vai Mạt Thần, tóc hắn cọ cọ khiến cậu ngứa ngáy.
“Sao mới sáng sớm đã làm nũng rồi?” Mạt Thần cũng xoay người ôm lấy An Bội Tấn Nhất.
“Dù sao vương đã quyết định, về sau nghe theo.”
“Được…”
Ba năm sau, Thủy Nguyên phu nhân hạ sinh một cô con gái, khi cô bé vừa y y biết nói , phát hiện một con rắn da xanh mắt đỏ nằm thẳng trên cửa sổ…
Chương 2: Dị Nhân
Tiểu Lâm Lăng nhìn núi rừng rậm rạo xung quanh, trong lòng thầm nghĩ.
Nơi này thật sự sẽ có người ở sao?
Tuy nói cảnh sắc trên núi rất đẹp đích xác làm mắt người ta không có người gian nghỉ ngơi, nhưng ở nơi , không có điện cũng không có hệ thống cung cấp nước uống, rất bất tiện, Lâm Lăng nghi hoặc có khi nào mình bị lừa hay không.
Nhưng bạn trai của cô dạo này có hành vi khác hẳn với người thường, chạy chữa cũng không có hiệu quả, đang lúc lo lắng, Lâm Lăng nghe người ta nói, âm dương sư gia chủ gia tộc An Bội đương nhiệm đang ở trên ngọn núi này, pháp thuật kỳ lạ; Lâm Lăng ôm hy vọng có thể thử vận may một lần, nhưng đi mãi cũng không thấy căn nhà nào, Lâm Lăng đang cân nhắc có nên về hay không, bỗng nhiên nghe thấy tiếng nước suối róc rách.
Lâm Lăng có chút mệt, liền đi theo tiếng nước suối, ngồi xuống rửa mặt.
Lúc đang rửa tay, Lâm Lăng đột nhiên phát hiện nước suối ở đây phát ra ánh sáng xanh, đến bàn tay cũng nhiễm một vần sáng, hơn nữa, Lâm Lăng cảm giác được khi rửa mặt xong làn da rất thoải mái, mọi tế bào trên da như được hoạt hóa.
“Thật thần kỳ.”
Xuất phát từ tò mò, Lâm Lăng đi dọc vào dòng xuống, càng đến thượng nguồn, vầng sáng màu xanh càng mãnh liệt.
Một trận nước ầm ầm, mơ mơ hồ hồ đã nghe đươc tiếng thác nước.