Nhưng người ở lầu trên là một đôi vợ chồng đã lớn tuổi, căn bản không có con, hơn nữa trong nhà hai người cũng không có bi.
Trí Nhân có chút kích động, nhưng những ngày sau đó âm thanh kia cũng không còn. Tương phản, chuyện Mai Hương vừa nói với An Bội Tấn Nhất, khi cô ấy đeo tai nghe, lại xuất hiện tiếng giày cao gót, cực kỳ rõ ràng.
Có một ngày cả tòa nhà mất điện, Trí Nhân xuống lầu ăn cơm, thuận tiện mua thêm mấy ngọn nến, anh nhớ rõ trừ tầng một có 5 bậc thang, khúc ngoặc là 9 bậc, còn lại đều là 8 bậc, nhưng khi anh đi đến lầu hai đi mãi cũng không tới, giống như tầng hai không chỉ có 8 bậc thang, Trí Nhân nhớ đến chuyện ma quái như quỷ đả tường, anh đành phải dựa vào tường để mình bình tĩnh một chút, sau đó bất tri bất giác đi xuống.
“Tôi thì ngược lại” Minh Hương nhìn Trí Nhân một cái “Cũng là một ngày mất điện, trừ bỏ lầu một là 5 bậc và 9 bậc còn lại là 8 bậc, lúc xuống lầu tôi thường đếm số bậc thang, nhưng ở tầng hai là 7 bậc” Minh Hương nói xong, trên trán chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh “Tôi không biết do mình yếu bóng vía, hay bị quỷ ám, lúc lên lầu tôi đếm lại một lần, lên lầu là 8 bước xuống lầu chỉ còn 6 bước, tôi sợ đến mức không dám đếm nữa .”
“Quả thật là kỳ lạ a ~” An Bội Tấn Nhất nhìn Mạt Thần cười cười.
“Vậy anh đi xem đi…” Mạt Thần dĩ nhiên đã quen với An Bội Tấn Nhất hay làm nũng .
“Thay quần áo.”
Nơi ở của Thiên Dã Minh Hương và Tự Phương Trí Nhât Thiên cũng đã cũ, đối với một công nhân viên chức bình thường mà nói đã tốt rồi, nhưng vì do quá hẻo lánh, trừ bỏ mấy thanh niên đi làm và những căn hộ lâu năm cũng không có ai.
“Có thể do đã lâu nơi này rất hay mất điện và mất nước.” Thiên Dã Minh Hương giải thích.
“Ân, nhìn ra được.”
Thiên Dã Minh Hương ở lầu ba , Tư Phương Trí Nhân ở tầng năm, hai người bình thường gặp nhau chỉ chào hỏi đôi chút, nhưng bởi vì do cùng gặp chuyện lạ, gần đây hay ghé thăm nhau, cũng nhiều lần muốn đổi nơi ở, nhưng lại không tìm được nơi thích hợp, hai người đã không thể nào chịu nổi mấy chuyện kỳ lạ ở đây.
Lúc đến chỗ ngoặc ở tầng hai, An Bội Tấn Nhất vẫn nhìn về phía cửa sỗ cũ nát mỉm cười, Mạt Thần thấy nhưng hai người còn lại không có để ý.
An Bội Tấn Nhất chỉ ra cửa sổ, nói với Mạt Thần, “Em xem bên dưới cửa sổ kia đi.”
Mạt Thần hồ nghi nhìn nhìn, dưới cửa sổ có hai song sắt dựng lên, đại khái là để phòng ngừa mấy tên ăn trộm leo lên, nhưng vì chịu đựng mưa gió quá nhiều, song sắt đã rỉ sét rất nhiều.
“Làm sao vậy?” Tự Phương Trí Nhân nhìn Mạt Thần “Lan can này có gì bất thường à?”
“Tôi nhớ Tự Phương tiên sinh có nói qua trên lầu của cậu có một đôi vợ chồng già đúng không?”
“Đúng vậy, ngày thường không ra khỏi nhà, nên rất ít khi thấy bọn họ.”
“Đi lên viếng thăm một chút.”
Bốn người cùng tiến lên lầu sáu, gõ gõ cánh cửa phòng trộm đã rỉ sét.
“Hình như không có ai ở nhà.”
“Đương nhiên không ở nhà.” An Bội Tấn Nhất đẩy Tự Phương Trí Nhân ra, giơ chân đá văng cửa sắt, cửa sắt liền bung ra, nhìn kỹ sẽ thấy ổ khóa đã mục nát “Bởi vì không có ai ở bên trong cả.”
“Như thế nào… Như thế nào sẽ…” Trí Nhân vẻ mặt kinh ngạc, mồ hôi lạnh chảy xuống “Rõ ràng tôi thấy có người ở bên trong mà…”
“Có thể là bị lừa?” An Bội Tấn Nhất nghiêng người từ khung cửa bên phải đi vào, theo sau là Mạt Thần, Trí Nhân và Minh Hương tuy không biết tư thế đó có ý gì, nhưng cũng làm theo.
Bên trong đầy đủ mọi thứ, rất đơn giản nhưng không nhiễm một hạt bụi.
“An Bội tiên sinh… Anh không lầm chứ? Bên trong nhà rõ ràng có người ở…” Trí Mhân có chút kích động, đây chẳng phải là vào nhà dân trái phép sao?
“Có thể là tôi lầm ” An Bội Tấn Nhất cười, “Căn nhà này có người ở, nhưng chủ nhân của nó không phải là người.”