“A? Vậy tôi đi xem một chút.” An Bội Tấn Nhất ý bảo Mạt Thần và Anh Tỉnh Hoa Nguyệt ngồi ở đây, tự hắn đi tìm. “Hoa Nguyệt, khi tôi trở về sẽ đem theo tiểu tử kia đến.”
“Nhớ lại tôi thật muốn chết .” Hoa Nguyệt ngữ khí bình tĩnh lạnh lùng rất khó làm người ta phân biệt cậu ta nói thật hay giả.
“Lưu Ly tỷ tỷ có khỏe không?” Mạt Thần sóng vai ngồi cùng Anh Tỉnh Hoa Nguyệt, cậu hỏi.
“Thoát khỏi quan hệ với Anh Tỉnh gia rồi thì sống thế nào cũng tốt.” Anh Tỉnh Hoa Nguyệt cúi đầu đùa nghịch chén rượu, “Nửa chết nửa sống bị người chi phối cũng không phải tư vị gì hay ho .”
“Điều này cũng đúng, chỉ là thật lâu tôi vẫn chưa thấy Lưu Ly tỷ tỷ bọn họ, cũng không biết mọi người sống như thế nào.”
“Chuyến đi này … cậu cũng rõ ràng, ” Anh Tỉnh Hoa Nguyệt cũng rót cho Mạt Thần một chén rượu nhỏ “Có khi tôi cũng muốn, rốt cuộc là do cậu nhẫn tâm hay do tôi lạnh lùng, Tuyết Nguyệt có lẽ sẽ không chết.”
“Nếu tôi xuất hiện gợi lên chuyện thương tâm của cậu, vậy tôi biến mất là được rồi.” Mạt Thần nửa đùa nửa thật, Anh Tỉnh Hoa Nguyệt cũng chỉ cười nhạt.
Hoa Nguyệt cười lên cực kỳ mê người, tựa hồ những đứa con của Anh Tỉnh gia đều tập hợp mọi nét đẹp trên đời, làm người ngồi bên cạnh cũng tự biết xấu hổ. Nhìn Hoa Nguyệt cười, Mạt Thần cũng có thể hiểu tại sao Thu Bản Minh bất cần đời hư hỏng kia lại một mực yêu cậu ta như vậy. Hoa Nguyệt và Tuyết Nguyệt là một cặp sinh đôi, tuy dung mạo giống nhao, tính cách cũng lạnh băng như thế, nhưng Tuyết Nguyệt bề ngoài cứng rắn như sắt đá bên trong nóng bỏng như dung nham, thì Hoa Nguyệt có thể hòa tan cả tuyết xuân, chậm rãi chảy vào trong lòng ; có thể làm bạn với một mỹ nhân như thế , hy sinh tánh mạng cũng đáng. Tục ngữ Trung Quốc nói rất đúng, không cần giang sơn chỉ yêu mỹ nhân.
Nghĩ đến này, Mạt Thần không khỏi nhẹ cười ra tiếng.
“Cậu… Cậu cười cái gì?” Cảm giác được Mạt Thần cười lên mang theo một sắc thái khách thường, Hoa Nguyệt nhíu chặt mi .
“Kỳ quái, tôi lại không phải lập theo khuôn sáo của An Tỉnh gia, sao lại cười cũng không được rồi?”
“Quả là Kỳ Lân tứ linh thú, nhân vật duy nhất có thể cãi nhau tay đôi với Thiên Quy* , Hoa Nguyệt mặc cảm.”
(Quy : Rùa )
Mạt Thần biết Hoa Nguyệt lấy tự giễu làm phản bác, lập tức dùng ánh mắt khiêu khích nhìn cậu ta, Hoa Nguyệt cũng học theo bộ dáng của cậu, hai người giằng co không đến ba giây, sôi nổi cười một trận .
An Bội Tấn Nhất ở trong đám người luôn tìm Thu Bản Minh, đi đến phía sau nơi biểu diễn nghệ kỹ. Một bộ đội đặc chủng lại say thành cái dạng này, An Bội Tấn Nhất hối hận không mang theo di động chụp lại cảnh này của hắn .
Đột nhiên, một quả cầu đỏ lăn đến chân An Bội Tấn Nhất , một tiểu cô nương mặc một bộ ki mô nô màu đỏ chạy đến, có thể do chạy quá nhanh, vấp phải ki mô nô, cô nương trượt chân một cái.
An Bội Tấn Nhất vươn một tay nâng cô bé dậy, tiểu cô nương chịu đựng không khóc, nhưng nước mắt lại đảo quanh trong hốc mắt.
“Tiểu muội muội, sao một mình em lại ở đây?”
“Em… Ba ba của em đang ngâm suối nước nóng, em ở đây tự mình chơi đùa.”
“Ân, vậy em phải ngoan ngoãn a, đừng để bị ngã nữa, nếu không lại làm mình hoặc người khác bị thường, vậy không đáng biết chưa?” An Bội Tấn Nhất vỗ vỗ đầu cô bé “Anh đi đây, em chơi tiếp đi.”
“Thúc thúc…”
“Là đại ca ca.”
“Cái kia… Em muốn thấy mami, anh có thể mang em đi tìm không? Mami chờ ba ba lâu rồi, nhưng ba ba lại không mang em đi tìm mami.”
“Ân… Anh không thể khẳng định, bởi vì cũng có người rất quan trọng đang chờ anh chở về, tối ngày mai anh nói cho em biết được không?” Anh Bội Tấn Nhất nháy mắt với cô bé một cái “Nói cho ca ca biết em tên gì? Ngày mai anh ở đây gọi em.”