Dù sao, tình trạng này tiếp tục cũng chẳng có lợi cho ai cả.
Một ngày này, sau khi đi nộp bản thảo về, tôi dự định sẽ nói chuyện rõ ràng với cậu ấy. Tuy không hiểu nổi Thế Anh đang nghĩ gì, nhưng tôi không muốn chỉ vì một việc nhỏ mà chúng tôi bất hòa. Cậu ấy vốn không phải người hay chấp nhặt những chuyện không đâu, có lẽ có lí do nào đó mà tôi không biết...
_Thu ơi!
_Dạ?
Thím Lưu đứng sau lưng tôi, sắc mặt có vẻ kì lạ. Từ lần trước thím nói những câu không đầu không đuôi, trong lòng tôi giống như vẫn luôn gợn sóng, cảm giác nhu bản thân bị người giấu diếm điều gì.
_Nhà cháu...Thế Anh phải đi công tác à?
Tôi nhíu mày khó hiểu, tại sao thím lại hỏi vấn đề này? Nhưng trực giác lại cho tôi thấy không phải là chuyện tốt.
_Cháu chưa từng nghe Thế Anh nói...
_A? Không thể nào, thế sao sáng nay cậu ấy lại mang theo hành lí...
Dường như nghĩ đến cái gì, thím Lưu vội vã im bặt, còn đầu óc tôi đã đảo loạn như ma. Một dự cảm xấu mãnh liệt dâng lên, cùng với vô hạn kinh sợ chợt đánh úp lại. Tôi hoàn toàn đánh mất năng lực tự hỏi, chỉ là phản xạ lập tức bước về nhà.
Đứng trước cửa, mấy lần đánh rơi chìa khóa, lại mấy lần cố gắng vẫn không tra được chìa vào ổ, thế này mới phát hiện tay tôi đang không ngừng run. Thật vất vả mở được cửa nhà, lại vội tìm lần lượt các phòng.
Không có...
Không có...
Không có...
Dự cảm bất an càng lúc càng lớn. Tay tôi run run đẩy mở tủ quần áo.
Trống rỗng. Không còn gì cả. Ngay cả đống tài liệu trên bàn làm việc của cậu ấy cũng không cánh mà bay. Mọi thứ đều được dọn dẹp sạch sẽ...
Nếu không có cuốn album ảnh kỉ niệm, cùng đồ đạc của bé Tuấn vẫn còn nằm gọn ở góc nhà, chứng minh hết thảy đã trải qua, tôi thật nghĩ cậu ta chưa từng ở đây, rằng tất cả chỉ là một giấc mộng.
Bần thần đi ra được đến phòng khách, lại nhìn thấy tờ giấy để lại trên bàn uống nước.
_Ha ha...Ha ha ha...
Xoạt...
Xoạt...
Xoạt!
_Ha ha ha ha...
Từng mảnh, từng mảnh vụn trắng xóa tung bay, nhẹ nhàng đáp xuống, đẹp đẽ mà tang tóc. Mảnh vụn như tâm xé nát, bị giẫm đạp lên không thương tiếc.
“Xin lỗi...
Đừng tìm em nữa...”
Ha hả...Một trò kịch vui, không hơn.
Yêu tính cái gì? Hi sinh tính cái gì? Từ bỏ tính cái gì?
A...Non nớt, không chịu nổi một kích. Chẳng qua là thứ đồ bỏ đi, không đáng nhắc tới.
Quả báo!
Vì tôi đã dùng cách thức đó với Nhật Minh, với bố mẹ, không từ mà biệt.
Phải rồi, hẳn là trừng phạt, đúng người đúng tội.
Cho nên , còn tư cách gì để nói đâu?
Ha ha ha...
Mồi lửa quyến rũ, thiêu đốt tất cả.
Đôi nam nữ, mỉm cười rạng rỡ trong bức ảnh, như châm chích, như mỉa mai.
Dần dần cháy rụi...
Hạnh phúc, cũng dần tan thành tro bụi.
...
Từng, người nào đó hứa, sẽ luôn bảo vệ tôi.
Từng, người nào đó hứa, sẽ luôn ở bên tôi, không bao giờ bỏ rơi tôi.
Từng, người nào đó nghiêm túc nhìn tôi, hứa sẽ mang cho tôi trọn đời hạnh phúc...
Nay chẳng qua chỉ là phù du, ảo ảnh nơi đáy nước.
Vậy mà tôi còn ngờ nghệch đi tin tưởng, ngờ nghệch đi theo đuổi...
Tưởng rằng biết quá rõ nhau, cuối cùng lại chẳng hiểu gì về nhau.
Một ngày nào đó, thím Lưu phẫn hận nói với tôi, trước khi con người bội ước đó bỏ đi, từng nhìn thấy kẻ đó đèo một cô gái, ôm ôm ấp ấp thực thân thiết...