...
Gió đêm lành lạnh thổi phất qua mặt, làm tôi thanh tỉnh phần nào.
Thả chậm cước bộ trên con đường vắng, dưới ánh đèn mờ nhạt, bóng dáng tôi kéo dài, tịch mịch mà cô đơn. Bất giác thoáng nhếch miệng, cười nhạo chính mình.
Tự dưng tôi có cảm giác lạnh sống lưng, dựa theo tiếng bước chân từ xa tới gần. Vội quay đầu lại, tôi bỗng sợ run.
Là gã đàn ông lúc nãy, hắn đi theo tôi từ lúc nào?
_Em muốn đi đâu? Anh đưa em về.
Tôi cố nén trong lòng nỗi ghê tởm, gắng làm ra vẻ trấn tĩnh.
_Cám ơn, không làm phiền “chú”, tôi có thể tự về.
Đột nhiên hắn cười phá lên làm tôi rợn tóc gáy.
_Bao nhiêu?
_Cái gì?
_Đừng giả vờ thanh cao, cái loại con gái suốt ngày một mình ra vào quán bar, không phải để câu khách là gì?
Lửa giận trong tôi phút chốc bừng bừng bốc lên.
_Cút!!!
_Mày nói gì? Đừng tưởng tao cho mày ba phần mặt mũi mà làm cao. Nói đi, bao nhiêu?
Chát!
Tiếng vang thanh thúy quanh quẩn trong màn đêm, nghe có vẻ rất rõ ràng.
Lúc trút giận cũng không nghĩ được nhiều lắm, hiện giờ thấy khuôn mặt hắn dần trở nên hung ác, ánh mắt đỏ thẫm đục ngầu, bất giác tôi thấy sợ hãi.
_Mày...
_Ông làm gì? Buông!
_Dạy cho mày biết thế nào là lễ độ.
_Đồ điên! Buông ra!
Trong lúc hoảng hốt, tôi đá mạnh vào đầu gối hắn làm hắn hét lên một tiếng rồi ôm lấy chân. Giây lát sau, hắn hung hăng chửi ầm lên, vung nắm đấm hướng tôi bổ xuống. Tôi nhắm chặt mắt lại, theo bản năng hai tay ôm đầu.
Tiếng đánh đấm không ngớt vang lên, nhưng tôi lại không cảm thấy đau.
Khẽ mở mắt, ngoài ý muốn trông thấy một bóng dáng cao lớn đứng chắn trước mặt tôi, còn gã bụng phệ mặt mày thâm tím, chật vật ngã ngồi dưới đất.
_Biến!
...
Đến lúc tất cả trở về yên tĩnh, chỉ còn hai chúng tôi. Khi người đó quay lại, tim tôi tựa hồ đập trật nhịp.
Anh gần như không thay đổi. Chỉ là thêm phần trầm ổn, thành thục, cứng cỏi hơn.
Chúng tôi đứng đối diện nhau. Thời gian như ngừng lại. Rất lâu, lâu đến tôi thấy hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Bỗng tôi bật cười, tiếng cười mang đầy trào phúng.
_Xem đủ chưa? Đây là những gì anh muốn thấy sao? Vậy trông tôi thảm hại như thế, hài lòng đi!?
Tôi không thể hiểu nổi những gì trong mắt anh. Thương tiếc có, đau lòng có, nhưng tuyệt không có nhạo báng, coi thường hay vui vẻ. Tại sao phải nhìn tôi bằng ánh mắt đó? Muốn tôi khổ sở, day dứt, ân hận sao? Không, thà là anh khinh bỉ tôi, căm thù tôi, ít ra tôi còn dễ chịu hơn.
Hành động tiếp theo của anh làm tôi sững sờ. Anh tiến đến gần, sau đó ôm tôi. Một phút thất thần, tôi đã quên cả phản ứng.
_Xin lỗi...- Giọng nói mềm nhẹ, ẩn ẩn đau xót.
Tôi chợt giãy dụa muốn thoát ra, đáng tiếc thể lực không đủ.
_Buông! Xin lỗi cái gì? Anh đang chế nhạo tôi sao?
_Xin lỗi...Vì anh đã không thể làm em quên cậu ta.
Sửng sốt suốt một lúc lâu, tôi chợt ngừng hẳn động tác.
_Anh không hận tôi sao?
_...Đã từng, nhưng giờ thì không. - Ngữ điệu khẳng định, không mang theo một tia chần chừ.
Tôi hít một hơi thật sâu, sau đó dùng hết toàn lực đẩy Nhật Minh ra, rồi lùi lại, tạo ra khoảng cách giữa chúng tôi.
_Nhưng tôi không cần sự thương hại của anh! Về đi, đừng bao giờ làm phiền tôi nữa.
_Không, Thu, đi cùng anh.
_Không có khả năng! Tốt nhất anh đừng có làm việc gì vô ích nữa!
Nói xong, tôi quay lưng bước đi.
_Bố mẹ em cũng bảo anh đến đón em, hai bác còn nói, nếu em quay về, họ sẽ không truy cứu những chuyện lúc trước nữa.
Cả người tôi bỗng dưng cứng ngắc. Tôi vội siết chặt tay, không cho nó run rẩy, móng tay vô thức đâm sâu vào da thịt.