-Dạ! Socola sữa nóng!_Cô thuận miệng đưa mắt nhìn anh rồi khẽ nói.
-Đợi một chút! Cô nương!_Anh nhìn cô cười rồi quay đi tới quầy pha chế có cô nhân viên có nụ cười dễ thương.
“cô nương!”_Cô bất giác khẽ cười rồi lẩm bẩm “người kì lạ”…
Bây giờ cô mới để ý chỗ mình đang ngồi, là một chiếc bàn trònđược đặt bên cạnh cửa sổ, có một bóng đèn nhỏ bị dấu đi một phần vàochậu hoa li ti màu tím nhỏ giữa bàn tạo cho người ta cái cảm giác ấm ápan toàn, có chút lãng mạn. Sát bên phía cầu thang đi lên gác nhỏ là mộtdàn hoa leo có những đốm hoa cũng nhỏ nhắn màu tím, một phía các bậcthang đặt những ngọn nến và những hình gốm trắng nhỏ nhắn dễ thương hình các nhân vật hoạt hình và những chú chó đốm trong bộ phim “101 chú chóđốm”. Bây giờ cô mới để ý người con gái ngồi ở bàn kế bên mình, cô ó cái tóc xõa dài, long mi dày cong vút được chau chuốt tỉ mỉ, sóng mũi caovà đôi môi đỏ bóng dễ thương…trên tay cô là một cuốn sách có cái tên khá đặc biệt “Lặng”, có lẽ là được lấy ra từ giá sách nhỏ treo bên cạnhchiếc bàn của cô ấy. Cô ấy lặng im đọc cuốn sách một cách chăm chú, cóvẻ rất thích thú chuyên tâm để đọc hết cuốn sách đó,…Anh chàng kì lạitrên tay là một chiếc khay nhỏ, bên trên và một tách trà và hai chiếccốc to…anh đến bên cạnh cô gái đang độc sách, đặt xuống bàn cho cô táchtrà rồi cười hỏi nhỏ cô gái gì đó, cô ấy mỉm cười hạnh phúc lại vs anh,hai người họ có vẻ thân thiết lắm,…Anh chào cô gái rồi hất mặt về phíacô, cô gái quay sang nhìn cô cười chào rồi lại quay sang nhìn anh. Anhbước đến bên cô rồi đặt chiếc khay trên tay xuống bàn, hai chiếc li sứmàu trắng đựng bên trong là thứ chất lỏng đặc sệt có hai màu tương đương nhau…
-Xin mời!_Anh cười cười nhìn cô rồi rồi đẩy về trước mặt cô là chiếc ly sứ bên trong có chất lỏng nhạt hơn chiếc li trước mặt anh.
-Vâng!_cô gật đầu rồi đón lấy chiếc li bằng hai tay, hơi ấm của cáichất đặc sệt truyền từ lớp sứ dày qua bàn tay của cô, ấm áp đến lạ. Côđưa miệng lên nhấm nháp một ngụm, mùi socola đắng kèm mùi sữa ngọt quyệt vào mũi, chảy vào cổ cô rồi lan tỏa vào toàn bộ cơ thể lạnh cống củacô…Thật kì diệu.
Anh nhìn cô hài lòng…
-Anh là chủ quán?_Sau khi trò chuyện vs anh cô mới biết tiệm cafénhỏ nhắn này lại là của một người đàn ông cao to này…Cô há hốc như không tin vào tai mình. Anh tên Bình Nguyên, 28 tuổi là giám đóc một công tythời trang ở đây vừa là một ông chủ của tiệm café . Anh nói thật ra thìanh học về tâm lí xã hội là chính nhưng gia đình là một chuyện khác.
-Ừm!_Anh gật đầu , nhìn cô bằng ánh mắt biết cười.
-Sao lại có thể?_Cô có vẻ kích động.
-Sao lại không thể? Cô bé?_Anh cười cười lại nhìn cô bằng ánh mắt biết cười.
-Em cứ tưởng, chủ quán này phải là một cô gái dịu dàng xinh đẹp,thuần khiết…đâu ai ngờ lại là một…người to cao như anh…_Cô cố nhấn mạnhmấy chữ cuối.
Cách nói của cô làm anh phải phá lên cười. Anh đưa tay xoay xoay chiếc cốc trước mặt mình.
-Chuyện này cũng bình thường thôi! Em là người 989 nói với anh nhưvậy kể từ khi anh mở tiệm đấy. Kể cả cái cô gái đang đọc sách bênkia!_Anh nháy mắt hất hàm về cô gái lúc nãy, dường như cô ấy cảm nhậnđược điều gì đó nhìn về phía họ rồi mỉm cười.
…
Cô và Nguyên nói với nhau rất nhiều thứ rồi chợt nhớ ra gì đó cô lại bất giác hỏi:
-Sao lúc nãy anh lại gọi em vào đây?
-Bời vì anh thấy em cô độc, dường như đang chờ đợi và dường như đang lạc lõng…thấy thương cảm!_Anh nháy mắt, không ngần ngại mà nói.
Lời nói của anh đã đánh động vào nỗi đau lúc nãy của cô, đang dịubỗng dưng nó lại chảy ầm ầm như trách móc…Cô cúi đầu, vân vê vạt áo punmỏng của mình.
-Thật ra anh mở tiệm café này cũng có lý do cả…