Người con trai cô chờ đợi suốt mấy năm qua giờ đã trở về…Vẫn vẻ mặtđó, sống mũi đó, bờ môi đó…những thứ mà cô ngày đêm nhung nhớ…ở gần cônhưng tại sao cô không giám tóm lấy hay nói chính xác hơn là không đủcam đảm để tóm lấy…Có lẽ mấy năm trôi qua mọi chuyện không còn đi theoquỹ đạo của ban đầu nữa mà nó đã trật hướng đi theo hai con đường khácnhau…để cho họ chứ bập bềnh như vậy…
Cô mỉm cười đau khổ nhìn vẻ mặt đang chìm vào giấc ngủ như một đứa bé trai cả ngày nghịch ngợm tự dưng bây giờ lại im lặng.
“Anh biết mà…Biết chúng ta không thể ở bên nhau…Chúng ta không nêních kỉ, không nên vì hạnh phúc cả bản thân mà làm cho người khác bị tổnthương…Không thể vì tội lỗi của chúng ta mà chúng ta lại làm người khácđau…Yêu anh nhưng…em không thể làm cho anh ấy đau và cả đứa bé đó nữa…Vì vậy chúng ta nên dừng lại đây anh nhỉ…?”_Cô kết thúc câu là một câu hỏi một câu hỏi đã có đáp án trả lời trong lòng, chỉ cần một chút quyết tâm nữa…
Cô ngẫm ra nhìn anh hồi lâu rồi bước tới đứng gần hơn, đưa tay chạm nhẹ vào mấy sợi tóc nhỏ bên tai anh rồi đưa tay qua chạm vào hàng longmi cong dài đang nhắm liền lại, rồi chạm vào sồng mũi cao cao quenthuộc…Đưa mắt nhìn anh rồi khẽ quay đi lau đi giọt nước mắt vừa đỏngđảnh lăn ra…Cô bước vội ra phòng khách ngã lưng trên chiếc sooffa rồinín lặng hồi lâu nước mắt cứ chảy ra…Rồi cô thiếp đi. Chìm vào khoản tối trôi tuột vào giấc mơ về cái này mùa đông của một năm trước…
Giọng nói cứ lấp lửng bên tai cô: “Bố mẹ xin lỗi ! Bởi vì…”
*****************
Trong giấc ngủ cô cảm thấy mình được đi máy bay rồi cả người đượcđặt xuống một chỗ rất mềm mại rất ấm áp có mùi hương quen thuộc…Mùihương ấy bao bộc lấy cô nhẹ nhàng cô khẽ động đậy rồi lại cảm giác cótiếng gì đó như tiếng trông cứ đánh thình thịch lúc nhanh lúc chậm. Cóvẻ như cô đang ở một lễ hội nào đó, cô khẽ mỉm cười rồi cuộn tròn ngườilại trong chiếc chăn bông nép sát người nào mùi hương và hơi thở quenthuộc…Quên hết tất cả và ngủ yên như cô mèo nhỏ…
***************
-Mày có thể giúp tao…!!!Lần này tao chắc chắn.
Khuôn mặt có vẻ khốn khổ của chàng trai trong rất đàn ônng, anh tacúi thấp đầu xuống vẻ hối lỗi nhìn cậu bạn ngồi ở ghế đối diện.
-Cậu muốn tôi giúp cậu?_Chàng trai có vẻ mặt tuấn tú nhưng ma mãnhvs ánh mắt sắc nhọn nhìn người bạn trước mặt có vẻ mỉa mai trong câunói.
-Tại lúc đó tao chỉ ham vui…Tao không biết cô ấy lại có…Mày giúptao lần này thôi. Tao nói với cô ấy nhưng cô ấy không chịu_Chàng traitrước vẻ mặt hớn hở chỉ chờ câu nói này của bạn là tuôn ra hết.
-Tôi nghĩ cậu nên xem lại mình đi. Cái gì mà lúc đó ham vui…Ham vui tới độ để cô ấy ở lại Đức mà đi khắp nơi vậy hả, trong lúc con bé còncó._Anh lắc đầu nhìn thằng bạn vẻ ngán ngẩm. Vừa sáng nay khi mới địnhdậy trổ tài nấu nướng cho cô thì cái thằng bạn không biết từ nước nàobay về nói phải giúp đỡ nó . Cuối cũng đi chỉ để lại co cô mảnh giấy…
-Bây giờ bố tao bắt phải dẫn cô ấy và nhóc con về …Nhưng cô ấy không chịu. Nếu cô ấy không chịu về thì ông già giết tao ra làm trăm mảnh…
-Lúc con bé cần cậu nhất sao cậu không nói vậy? Bây giờ để lão giagia nhà cậu biết thì cậu lại mò đến đây xin xỏ…_anh đưa mắt khó chịunhìn thằng bạn chẳng ra gifcuar mình.
-Lúc ấy chỉ là tao không biết cô ấy có thai. Đến khi đến đó mới biết vậy làm sao mà về được. Ông già chuyến này bảo nếu không được thì taophai quay về công ty học làm tổng giám đốc…Còn nếu được…_Anh chàng cụpmắt xuống nói điều khó nói. Làm ra vẻ buồn nhưng thật ra trong lòng rấtvui…
-Cậu định đem con bé về để thay cậu tiếp quản cái ông ty đó còn cậuthì được tha bổng chắc._Anh nhìn trừng thằng bạn, vẻ cảnh cáo.