Khi hắn vừa mới quan sát thằng con trai trong chiếc áo sơ mi màu xanh dương đứng ngoài cửa thì mắt hắn ngay lập tức bị một vật màu đen với những sợi nhỏ xíu quất vào mặt, làm hắn phải cúi đầu đau nhói nơi khoé mắt có giọt nước chảy ra. Hắn chưa kịp hét lên thì cái thân người mền mại vừa tấn công hắn bằng đuôi tóc tỉa cao, ép sát vào người hắn.
Hắn hơi sững lại. Quên luôn mình đang định làm gì. hắn định thần sau vài giây rồi cúi đầu nhìn cô bạn đang xoay người ép tấm lưng mềm mại vào ngực hắn. Cái mùi Oải Hương thoang thoảng sọc thẳng vào mũi hắn. Nhưng có điều hơi lạ là qua lớp áo pull mổng hắn cảm nhận được người đang dựa vào hắn đang run lên.
Vì Di quay lưng về phía hắn nên nhất thời hắn không biết được cô đang nghĩ gì. Cho đến khi tiếng bước chân trên nền sứ xanh ngọc bích vang lên, cứ lớn dần về phía hắn thì hắn ngẩng lên. Bắt gặp ánh mắt của người con trai tha thiết, kèm theo đó là nụ cười tươi hai tay dang rộng ra đi về hướng hắn. Đôi môi người con trai mấp máy.
-Bé hạt tiêu...(Thú thực không nghĩ ra được cái tên gì cho hay hơn thì lấy đại tên nick chát của đứa bạn thường bị tớ bắt nạt ra đặt luôn. Thấy sến quá trời luôn) =_=”Y
-Đừng lại gần đây...ruốc cuộc trên... tay anh có gì hả???_Tiếng Di khẽ rít lên rành rọt từng chữ một. Đôi vai dừơng như đã lấy lại bình tĩnh hơn lúc đầu rồi mới nói. “Cô ấy hình như sợ anh ta”
Người con trai nghe thấy Di nói vậy thì cũng dừng bước chân lại. Hai mắt mở to hơi ngạc nhiên, sau đó dường như hiểu được vấn đề nên nở nụ cười tươi, đưa hai tay mở rộng, làm lộ cả những ngón tay thon dài và bàn tay trắng mịn.
-Anh đâu có cầm gì trên tay!!!_Anh ta nói với giọng điệu khẽ chắc chắn rồi lại nở nụ cười i như củ.
Hắn cảm thấy bắt đầu ghét gã đàn ông này rồi đấy. Ruốc cuộc thì hai người này đang chơi trò quái quỷ gì mà hắn không thể hiểu. Hai đồng tử của hắn cố gián vào khuôn mặt mà hắn cho là đáng ghét kia, chắc là Di cũng thấy vậy. Nhưng trái ngược với hắn , anh ta không thèm liếc hắn một cái mà vẫn đưa ánh mắt tràn ngập niềm vui nhìn ngưưoì con gái đang ngồi trong lòng hắn.
-Nói láo! Anh bước thêm hai bước là tôi...đánh anh đấy!
-Anh không nói láo! Và anh sẽ không bứoc tới chỗ em nữa đâu. Yên tâm_Vẻ mặt người con trai hơi ỉu xìu một chút rồi lại đưa hai tay lên trời cười cười vẻ đã đầu hàng.
Sao lúc này hắn chỉ muốn bứt đi cái đầu nghiêu ngao kia. Thật là không hiểu nổi bản thân.
-Ơ Kìa! Long! Cháu đến lúc nào thế_Bác Tâm từ dưới bếp đi lên, hình như bác nghe thấy tiếng ồn áo, nên mới tay cầm chiếc vá còn người vẫn mang luôn cái tạp dề màu xanh hình như còn rất mới.
Cả ba người họ xoay đầu nhìn người phụ nữ đang đứng ở nơi cửa thông giữa phòng bếp và nhà khách. Họ không nói gì chỉ im lặng nhìn người phụ nữ kia.
-Dạ! cháu chào bác cháu vừa mới đến.
Bác Tâm nhìn xung quanh một hồi , sau quay sang nhìn người con trai tên Long đứng trước mặt hắn cách vài bước chân. Bây giờ hắn vần đang trong tư thế ôm lấy Di. Toan thả ra nhưng Di cứ lùi về phía hắn như xem hắn là chỗ dựa an toàn, tránh cái gì đó mà cô lo lắng đang dần ập đến.
-Thế thằng Toàn đâu???
-Dạ cậu ấy về với cháu nhưng lúc mới bứoc vào nhà thì có điện thoại nên đang đứng nghe ngoài cổng. Chắc sắp vào rồi đấy ạ! Hình như là điện thoại của bạn gái mới đấy bác ạ!
Hắn trong thấy nụ cười gian gian trong ánh mắt khi anh chàng tên Long đứng nói chuyện với bác Tâm.
-Nó có bạn gái mới nữa hả?
-Dạ! cháu cũng không biết! Nhưng có lẽ nhiều là đằng khác.
Anh chàng này cũng đáo để thật. Trong lời nói của anh ta nửa khẳn định nửa phủ đinh như muốn bao che cho bạn mình nhưng thực ra sẽ khiến người nghe hiểu nhiều điều hơn khi mà trả lời “có”.