Rồi hình như cảm thấy tôi chưa bị quấy rầy đủ nên có một ngày nhỏ muốn đến nhà tôi mượn cái computer xài đỡ vì máy của nhỏ đã bị trục trặc gì đó. Khi nhỏ vào phòng tôi, nhỏ reo lên như một đứa con nít:
- À bây giờ Vi mới hiểu vì sao anh Duy hay nhốt mình trong phòng. Ồ tuyệt quá, phòng của anh có đủ thứ hết… ti vi, đầu máy này, máy vi tính nè… còn có game và sách vở nữa… hay thật.
Thế là hôm đó nhỏ đại náo phòng tôi một trận. Nhỏ lục lọi hết mọi thứ, làm căn phòng ngăn nắp của tôi thoáng chốc biến thành một bãi chiến trường lộn xộn.
Những ngày tháng kế tiếp, nhỏ rủ tôi đi chơi bowling, ice skate, roller skating… v.v… Hể tôi từ chối thì nhỏ chu mỏ chọc quê tôi là một thằng con trai nhát nhất trong đám bạn trai mà nhỏ quen biết. Có lẽ nhỏ biết tôi có tự ái rất cao nên cố tình nói như thế để tôi chịu đi chơi với nhỏ. Thật vậy, tôi rất tự ái và còn tự cao nữa. Nếu nhỏ dám bảo là tôi không làm được thì tôi cố gắng thực hiện cho bằng được.
Từ ngày có sự hiện diện của nhỏ, anh chị tôi không còn gọi tôi là “thằng nhà quê” hay con “mọt sách” nữa. Lúc mới đến nhà tôi được vài lần, nhỏ hỏi tôi một câu rất ngây ngô:
- Anh Duy nè! Tại sao chị của anh kêu anh là “con mọt sách” mà không phải là “thằng mọt sách”?
Tôi gỏ đầu nhỏ liên tiếp vài cái:
- Nhỏ ngu ơi là ngu! Thế nhỏ có nghe ai gọi con mọt là “thằng mọt” bao giờ chưa? Và con kiến là “thằng kiến” không?
Nhỏ vội lắc đầu và nhe răng cười trừ.
Rồi có một lần tôi đang lái xe đưa nhỏ về nhà, trước khi xuống xe nhỏ quay qua bắt lỗi tôi:
- Tại sao anh cứ gọi em bằng “nhỏ” hoài vậy? Người ta có tên đàng hoàng chứ bộ?
Tôi đáp nhanh:
- Thì nhỏ vừa nhỏ con, lại ít tuổi hơn anh, không gọi là “nhỏ” chứ gọi bằng gì?
Nhỏ vội đính chính:
- Gọi bằng Vi đi! Người ta sắp 18 tuổi đấy! Không còn là trẻ con nữa đâu!
Tôi cười khanh khách:
- Ha… ha… Trong mắt của anh, nhỏ lúc nào cũng là trẻ con hết…
Nhận thấy nét mặt của nhỏ không được vui, tôi bèn xuống nước năn nỉ:
- Nhỏ giận anh hả? Thôi được anh sẽ gọi nhỏ là “nhỏ Vi”, chịu chưa?
Ai ngờ, nhỏ giận thiệt:
- Anh đúng là một thằng nhà quê nhất trên đời!
Dứt lời, nhỏ đóng gầm cửa xe lại và đi thẳng vào nhà. Không đầy ba bửa sau, nhỏ tự động làm lành với tôi. Chiến tranh cũng là nhỏ mà hòa bình cũng một tay nhỏ cả. Ở bên cạnh nhỏ suốt mấy tháng nay, tôi hầu như đã làm quen hết những tính nết kỳ dị của nhỏ. Trong lúc tôi nhận thấy rằng mình rất thấu hiểu nhỏ thì có một ngày kia, nhỏ tự dưng cắt đứt mối quan hệ với tôi.
Sự kiện xảy ra bắt đầu từ cái hôm sinh nhật 4 tuổi của bé Lan, đứa con gái đầu lòng của ông anh cả tôi. Sau khi tiệc tùng xong, nhỏ phụ rửa chén với chị dâu tôi, còn tôi thì nhanh chân bỏ trốn trong phòng vì xưa nay tôi vốn ghét cái không khí ồn ào và náo nhiệt. Lát sau chị Ba tôi đi vào, cố tình dò xét tình cảm giữa tôi và nhỏ:
- Hồi nào tới giờ, chị tưởng đâu em chỉ biết có sách vở và cái vỏ ốc sên này thôi chứ, không ngờ em lại quen được một cô bạn gái rất xinh đẹp và dễ thương ghê. Theo chị thấy thì cả nhà mình trên dưới đều quý mến Vi cả, vậy người nhà của nó có thích em không?
Tôi trố mắt, kinh ngạc nhìn chị mà trả lời:
- Trời hỡi, bộ chị tưởng tụi em có gì với nhau sao? Con nhỏ đó nó không phiền em một ngày là em cám ơn trời phật lắm rồi. Con gái gì mà phá phách y như con trai, nói chuyện thì giống như mấy bà bán cá ngoài chợ, chả có tí dịu dàng và đoan trang của một người con gái chút nào cả.
Tới phiên chị tôi tròn mắt hỏi lại:
- Em không thích người ta, sao cứ đi chơi với con gái người ta hoài vậy? Năm nay em cũng đã 21 tuổi rồi, tuổi này có bạn gái là thích hợp nhất. à, hay là em đang chấm trúng người khác?