“A, tôi đang đứng đợi xe bus ở trạm góc ngã tư TĐ giao với đường LVC.”
“Làm sao nhận ra cô?”
“Áo khoác đỏ, nón trắng.”
“Được rồi!”
Nhận thấy Huy sắp sửa cúp máy, đầu dây bên kia la lên hối hả:
“Làm sao nhận ra anh?”
“Áo khoác xanh, nón bảo hiểm đen.”
Cúp máy. Linh đứng chưng hửng giữa cái nắng chói chang lúc 1h trưa. Người đâu mà trả lời như không, tả kiểu đó ai mà biết được. 5 phút sau, Linh đã ngồi sau lưng Huy. Huy chạy với tốc độ nhanh miễn bàn cãi. Linh chỉ la lên đúng một câu: “Định mức của tôi là 60km/h, nhanh hơn là tôi xỉu đó!”. Sau đó, xe chỉ chạy với tốc độ 60km/h. Linh không nói thêm lời nào vì bận gọi điện thoại.
“Thầy ơi, em không tham gia cuộc họp nha thầy”
“Dạ em tới bệnh viện… Dạ em hiến máu thôi ạ… Khoảng 1 tiếng nữa em sẽ có mặt ở trường”
“Dạ không trễ đâu thầy, thầy dạy lúc 3h cơ mà. Dạ, em chào thầy.”
Linh nghe xong điện thoại thì đã tới bệnh viện. Cô vào hiến máu, sau đó ra ngồi đợi trên ghế bên ngoài hành lang. Linh muốn chờ xem tình trạng của người bênh có khá hơn không và cô cũng muốn nghỉ ngơi một chút.
Huy nhìn cô gái ngồi trên ghế đang tựa đầu vào tường, có vẻ cô ấy mệt. Bác sĩ báo mẹ Huy đã ổn, Huy nhìn đồng hồ, lại nhìn cô gái. Huy bước tới vỗ vai cô ấy: “Cô không tới trường à?”
Cô gái bị đánh thức bất ngờ, còn đang ngờ nghệch. Sau đó hình như câu nói từ tai đã truyền lên não, cô ấy giật mình xem giờ rồi la lên thất thanh, vừa la vừa chạy trên hành lang.
“Áaaaa! Chết rồi! Trễ rồi! Trễ rồi!”
Huy nhíu mày, cô gái này ồn ào quá, thật phiền phức. Nhưng theo phép lịch sự, Huy nói:
- Để tôi đưa cô đi.
Cô gái dừng lại, nhìn Huy 3 giây, chớp mắt một cái rồi gật đầu.
- Trường của tôi ở gần đây, tôi sẽ chỉ đường cho anh.
Sau này Huy mới biết, Linh là trợ giảng và hôm đó cô đã bị thầy hướng dẫn cốc đầu 3 cái đau kinh khủng (Linh kể lại như thế) vì cái tội: “Tôi bảo về nhà nghỉ thì không chịu. Giờ giảng của tôi lúc 3h mà em cũng tới trễ sao?”
Lần thứ hai Huy gặp Linh là cách ngày hiến máu một tuần. Huy hẹn Linh để cám ơn cô. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ, ngoài bình hoa xinh xắn, một tách trà, một tách cafe còn có một phong bì trắng. Linh cầm phong bì, mở ra xem, cười một cái rồi trả lại cho Huy.
- Nếu máu của tôi đổi ra thành tiền thì bao nhiêu đó không đủ đâu!
Huy ngả người tựa vào ghế, hỏi:
- Vậy cô muốn bao nhiêu?
Linh nhìn Huy, rồi khuấy khuấy tách trà:
- Anh không nói một tiếng cám ơn được à?
Vẫn tựa lưng vào ghế, dáng điệu thoải mái, Huy trả lời:
- Tôi cho rằng chỉ cám ơn bằng lời nói thì quá ít. Nên tôi nghĩ cô nhận cái này đi! – Huy đẩy phong bì về phía Linh một cái trịch thượng.