- Anh đừng phẩy tàn thuốc vung vãi khắp nơi thế.
Tôi cười hăm dọa:
- Em bắt đầu cằn nhằn?
Dĩnh tóm tất cả tóc lên, buộc lại bằng một sợi dây chun, nhưng chỉ quấn một vòng trông rất lỏng lẻo và lôi thôi:
- Em sợ anh "nhóm củi" giàn hoa rực rỡ này thôi.
Tôi nhếch khóe môi:
- Nếu thích em có thể trồng một giàn hoa khác, miễn là phủ xanh ban công. Những thứ trong nhà cũng vậy, em muốn thay đổi gì tùy ý. Đừng khác người quá là được.
- Thế mà kêu là tùy em à?
Tôi bảo:
- Không đúng à?
- Anh nói tùy em, nhưng lại nói đừng khác người quá là được. Anh thật thiếu logic. Đấy là một sự thỏa hiệp gượng gạo.
Tôi không muốn đôi co với Dĩnh, trước giờ nàng vẫn hay bắt bẻ lời nói của tôi như thế. Dĩnh ngồi xuống chiếc ghế tựa dài kê sát cạnh tôi, đấy là chỗ An vẫn hay nằm đọc sách. Trước đây, thi thoảng vào cuối tuần, chúng tôi thường nằm dài ngoài này phơi nắng. An chỉ cho tôi những bông sử quân tử lúc mới nở hoa màu trắng, sau đó dần chuyển sang hồng, khi đủ nắng cánh hoa đổi màu đỏ thắm, đôi khi tới gần lại trông có màu phớt tím, tỏa mùi thơm ngòn ngọt dụ dỗ. An ít nói, cười cũng không thật tươi, lúc khóc lại càng không rõ ràng, có đôi khi tôi không dám chắc chắn có phải An đang khóc không. Tôi bảo: "An ạ, em thử khóc một lần trút lụt như cơn mưa rào mùa hạ anh xem nào". Nhưng ngoại trừ lớp sương mờ mờ đục bao quanh đôi mắt vốn trong vắt, tôi chẳng nhìn thấy gì cả, phải, mọi thứ cứ yên tĩnh đến bực mình.
- Tại sao anh lấy "người đó"?
"Người đó" ở đây là An. Dĩnh không bao giờ gọi tên An hay một đại từ khác thay thế vừa tai hơn, lâu dầu tôi cũng không buồn để ý nữa. Cũng giống như việc, lần đầu tiên qua đêm cùng nhau, Dĩnh đã hỏi tôi: "Lúc ngủ vợ anh thường nằm bên nào?". Tôi bảo bên trái. Vậy là từ đó khi nằm cạnh nhau, Dĩnh luôn chọn bên phải. Tôi trả lời Dĩnh là vì An phù hợp. Ở tuổi đôi mươi, tôi coi ái tình là một cuộc phưu lưu bất tận và những cô gái đi ngang đời tôi chỉ là những sân ga bên đường vội vã. Một năm, rồi hai năm..., khi tôi đã qua cái tuổi ba mươi, bắt đầu mệt mỏi và rệu rã, muốn dừng chân nghỉ lại nơi nào đó thật lâu, tôi bỗng nhớ đến An. Cô ấy giống như những cây sử quân tử quấn quanh mấy hàng rào bằng sắt, bao lấy những ngôi biệt thự cổ kính nằm san sát trên đường về nhà tôi, mà mỗi lần chạy xe qua, đều không kìm nén được phải ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ để thấy những chùm hoa hững hờ đưa trước gió, nhưng đủ làm khỏa lấp cơn trống trải hoang mang trong lòng.
Dĩnh và tôi chung sống khá hòa thuận. Dĩnh không biết nấu ăn nên cả hai thường giải quyết bữa tối ở bên ngoài hoặc gọi đồ ăn mang đến tận nhà. Về việc này, tôi có một chút bất mãn nhưng chẳng làm sao được. Dĩnh làm việc cho một công ty lữ hành. Nàng bận rộn như một con quay và thường xuyên vắng nhà, lúc trở về cả người luôn trong tình trạng phờ phạc xơ xác, một ngón tay cũng không muốn động đậy. Dĩnh vốn là dân chuyên ngoại ngữ, thành tích học tập cũng không đến nỗi tệ. Cô ấy có thể nói vù vù ba thứ ngoại ngữ, vẻ ngoài cũng khá bắt mắt, nhưng không hiểu sao Dĩnh lại chọn nghề hướng dẫn viên du lịch. Có lần, Dĩnh ôm cái má sưng vù trở về nhà, nói tỉnh bơ:
- Bị khách hàng "oánh".
Tôi trợn ngược mắt. Dĩnh kể:
- Hôm nay có một tour ghép, mười một khách nước ngòai nhưng có tới tám quốc tịch, từ Sa Pa đi Bắc Hà. Có hai khách người Trung Quốc không hài lòng với xe phục vụ của công ty. Ban đầu, bọn nó gây náo loạn, em chỉ bật lại một xíu thôi – Dĩnh bấm một đốt ngón tay cười cười – Thế mà một tên liền phang ngay cho em một cái tát.
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Mối tình đầu đã khiến trái tim cô băng lạnh đi. Cô thấy hận người cô đã yêu... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Rốt cuộc, Linh coi Huy là gì? Là người thay thế hay chỉ là một trò đùa? *** Linh... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Năm tháng qua đi, tình yêu của đôi trẻ dần lớn lên theo từng ngày, vẫn những hứa... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn "Đa phần, phụ nữ khổ vì cả đời họ yêu nhất chỉ một người, dẫu có gặp... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Kì 1 : Không thể nào hiểu nổi Theo những gì tôi được biết, thì khoảng thời gian... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Đêm 20.01.2012 Đêm về khuya, chỉ còn lại bóng đen tĩnh lặng và tiếng đồng... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Xin lỗi…cô có làm sao không??? Vừa nói chàng trai vừa đỡ cô dậy. “không sao... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Cảm động kẻo khóc nhé! _Alo _Gì hả anh? _Chia tay đi _...... _Im lặng là đồng... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Rất cảm động, có thể sẽ khóc đấy... Buzz!! Quân : Gì thế con hâm? Trang : Mày... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Tôi thương em gái sao thiệt thòi quá, suốt một thời xuân xanh đều dành hết cho chị.... |