Cô lúc nào cũng thế, luôn luôn bỏ đi để anh lại một mình…
Hoàng đứng đó, thất thần, ánh mắt hoang mang, gió thổi làm tóc anh bay lòa xòa, che đi gần hết khuôn mặt, bất giác anh hét lên, cố để cho người con gái đó nghe rõ:”ANH ĐỢI EM”…
Mưa chưa dứt. Thấp thoáng trong màn mưa trắng xóa hiện lên hình ảnh một người con gái đang cố chạy, như muốn trốn một điều gì đó, trên gương mặt cô nhập nhòe nước, vẫn không thể biết được đâu là nước mắt hay nước mưa…
Nhi có lỗi với Hoàng, cô hiểu điều đó, nhưng cô không muốn là trở ngại của anh. Cái cô muốn làm cho anh là đem lại hạnh phúc chứ không phải dập tắt cả tương lai của anh ở phía trước…
“Anh à, em xin lỗi vì đã làm anh đau, nhưng bản thân em cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy. Anh có hiểu được rằng em đã đau đớn đến thế nào khi nói lời chia tay đó, rằng em đã tự giày vò bản thân như thế nào khi không có anh…
Em đã mong được gặp anh một lần, được có anh một lần, nhưng tại sao khi anh xuất hiện bản thân em lại không cho phép? Có phải vì khoảng cách của hai ta đã quá xa rồi không anh? Đến bây giờ em đang tự hỏi mình đã dựa vào điều gì để có thể trụ vững được trong hai năm qua, khi chính em đã đánh mất điều quan trọng nhất. Anh! Cho dù anh không nghe thấy nhưng em vẫn muốn nói và khẳng định với lòng rằng: EM YÊU ANH.”
***
“Nhi ơi, hát thêm bài nữa đi”. – Tiếng một người bạn thúc giục. Hôm nay là sinh nhật của đứa bạn thân, nó rủ cả hội đi karaoke tanh bành một bữa. Cũng đã lâu rồi Nhi không tham gia những bữa tiệc tùng huyên náo thế này. Đôi khi làm cuộc sống ồn ào một tí cho khuây khỏa, huống hồ còn hơn nửa tháng thôi là hết hè rồi, lại phải quay về với học hành bài vở. Nghĩ đến đấy cô bất giác thở dài…
Nhi ngồi một chỗ, vừa cười vừa nhìn đám bạn đang hăng say múa may quay cuồng. Chốc chốc lại đứng lên biên đạo một vài động tác thật ngầu, rồi cả hội cùng nhau cười nghiêng ngả, lâu rồi cô chưa có cảm giác thật sự thoải mái thế này.
Bỗng nhạc chuông điện thoại Nhi đột nhiên reo lên, cô vội cầm lên nghe, không kịp nhìn số điện thoại…
Gương mặt cô thoáng giật mình, dần dần biến sắc, miệng lắp bắp: “Bác… bác Hoài Giang ạ.” Đến lúc cúp máy rồi cô vẫn chưa hết bất ngờ, trong lòng băn khoăn không biết mẹ anh ấy muốn gặp cô để nói chuyện gì…
Một lát sau, lấy lại bình tĩnh, cô vội chào đám bạn rồi nhanh chóng rời đi, bỏ lại bao nhiêu ánh mắt ngơ ngác của mọi người.
Trước mặt Nhi lúc này là một người phụ nữ trung tuổi, vẻ sang trọng quý phái của bà khiến người đối diện cảm thấy hơi mất tự nhiên. Cô mấy lần đã phải giả vờ quay mặt đi chỗ khác để tránh ánh mắt của bà cứ nhìn cô chằm chằm, vẻ bối rối hiện rõ lên khuôn mặt. Trong đầu cô bây giờ đang cố tìm ra hàng loạt lý do mẹ Hoàng muốn gặp cô hôm nay – người mà chưa bao giờ dành cho cô một chút tình cảm nào cả. Ánh đèn vàng nhạt trong quán cà phê kiểu Pháp như góp phần làm nặng nề thêm cái không khí giữa hai người vốn đã chẳng bao giờ thoải mái.
Nhi đang định mở lời trước thì đột nhiên người phụ nữ đó cất giọng: “Cháu hãy đến gặp Hoàng đi, nó đang đợi cháu đấy”.
Cơ thể Nhi gần như tê lại, cảm giác như có một luồng điện xẹt qua người, cô bàng hoàng nhìn người đối diện mình, vẫn chưa tin được điều vừa nghe là thật hay mơ. Chợt định thần lại, cô mấp máy môi định nói gì đó song lại thôi. Cô không ngờ người phụ nữ đề nghị cô rời xa Hoàng hai năm trước nay bỗng dưng lại có thể yêu cầu cô đi tìm anh, ngập ngừng giây lát: “Bác ạ, thật ra cháu với Hoàng đã không còn gì hết, nếu như ngày đó bác không giúp cháu nhận ra cháu chỉ là trở ngại trong cuộc đời của Hoàng thì có lẽ bây giờ cháu đã phá hủy tương lai của anh ấy rồi”. Nhi dằn lòng mình cố nói ra những điều khó nói ấy: “Cháu…”
Chưa kịp nói hết câu, cô đã bị bác gái ngắt l