"Điềm Điềm, em rất dài dòng, về sau em già rồi sẽ như thế nào đây." Mạnh Tử Long bất đắc dĩ nhìn cô, tại sao anh không thấy cô quan tâm chuyện của anh như vậy, anh ghen a.
"Em cảm thấy được anh không đáng tin, ai biết được trong lời của anh câu nào là, câu nào là giả."
"Trời đất chứng giám a, anh sao dám nói láo với em." Mạnh Tử Long cảm thấy rất buồn bực, chẳng lẽ trong mắt cô, anh không không đáng tin tưởng như vậy sao? !
"Anh đang nói dối"
"Được rồi, anh sai lầm rồi." Ở trước mặt cô anh nguyện ý cúi đầu.
"Tốt lắm, còn không mau đi mua đồ ăn, chậm chạp như vậy, anh muốn chừng nào mới về nhà."
"Tuân lệnh, bà xã." Lưng Mạnh Tử Long thẳng tắp, hai chân chụm lại, tay phải giơ chào, giống như tướng chào của nhà binh.
Nhìn anh bây giờ không giống như tổng giám đốc, mà nhìn anh giống như một người chồng nhỏ bé.
"Ai là vợ của anh? !" Cô nhìn thấy người xung quanh đều nhìn tới đây, mặt cô liền hồng thành quả táo, kéo Mạnh Tử Long đi tới quầy hàng khác.
"Trừ em ra, còn ai nữa chứ.".
Ở nơi công cộng như thế này đàn ông không thể nào khiêm tốn một chút được sao, ai, thật là hết cách với anh.
Chương 105. Có vợ quên mẹ
"Anh xem đi con trai anh tìm được cô con dâu như thế nào kìa?" Phan Liên Phỉ xuống lầu vốn bà tưởng rằng đứa con dâu của mình chuẩn bị cơm tối cho mình ăn, nhưng là không nghĩ tới cả bóng dáng của cô cũng không có.
Vốn bà được Mạnh Thiệu Phong giải thích về đứa con dâu này, nên bà cũng có cái nhìn khác về cô, nhưng là hiện tại cái nhìn đó cũng không tồn tại nữa rồi.
"Em làm sao vậy?" Mạnh Thiệu Phong ở trên lầu nghe bà xã mình lớn tiếng mắng, vội vàng chạy xuống lầu xem xét tình hình.
"Uổn công anh khen con bé nhiều như vậy, anh xem hiện tại bóng dáng của con bé ở đâu chúng ta còn chưa thấy được nữa là."
"Có lẽ. . . . . ." Mạnh Thiệu Phong muốn giải thích thay cho Điềm Điềm, lúc này tiếng mở cửa vang lên, ông vội vã vỗ bả vai Phan Liên Phỉ, "Tốt lắm, không nên tức giận rồi, bây giờ không phải con bé đã trở về rồi sao!"
Sắc mặt Phan Liên Phỉ tối sầm ngồi ở trên ghế sa lon.
Điềm Điềm mở cửa đi vào thấy trong phòng không khí ngột ngạt như vậy, cô lay lay cánh tay anh.
"Cha, mẹ, hai người trở lại a." Mạnh Tử Long vội vàng cười hoà giải.
Tiểu tử chết toi còn không mau tới đây, Mạnh Thiệu Phong nháy mắt với con trai, tiếp thụ tin tức Mạnh Tử Long vội vàng chạy tới bên cạnh Phan Liên Phỉ ngồi xuống, "Mẹ, người nào lại chọc giận mẹ vậy?"
"Trừ con ra thì còn có thể là ai." Phan Liên Phỉ thay đổi tư thế không để ý anh.
"Thưa hai bác, con đi nấu cơm." Trong phòng khách không khí thật sự lạnh muốn chết, Điềm Điềm suy nghĩ vẫn là trốn thời đi là tốt nhất, đễ tránh bị đông cứng thành khối băng.
Cô không nghe được ai trả lời, Điềm Điềm vẫn ngoan ngoãn cầm đồ đi vào phòng bếp.
Thật là hù chết cô đi, Điềm Điềm tựa vào trên tường ở phòng bếp, liều mạng hô hấp, giống như có ai mới giải cứu cô từ địa ngục nhân gian ra vậy.
"Mẹ, được rồi..., mẹ không cần tức giận, con biết sai rồi, lại nói mẹ không phải muốn con kết hôn ư, hiện tại con muốn kết hôn, tại sao mẹ lại không vui?"
"Nói đến chuyện này mẹ liền giận, con còn nói với mẹ như vậy sao." Bà xoay người lại nhìn anh, "Con muốn kết hôn thì kết hôn, nhưng mẹ đâu có nói con tìm một đứa con gái tùy tiện để kết hôn chứ, con nói đi." Bà một thanh níu lấy lỗ tai Mạnh Tử Long, bà sao có thể sinh một đứa con trai như vậy, thật không có tiền đồ mà.
"Mẹ, Điềm Điềm cô ấy không phải là đứa con gái tùy tiện." Mạnh Tử Long đau đớn vì bị Phan Liên Phỉ níu lấy lỗ tai, anh giải thích.