"Không có việc gì." Điềm Điềm cuống quýt lau đi những giọt nước mắt trên mặt, nhưng lau thế nào cũng không thể lau hết được, cô cũng không biết hiện tại mình bị làm sao nữa, nước mắt cứ không ngừng chảy như vỡ đê vậy.
"Cầm lấy." Lý Thịnh lấy ra một cái khăn tay đưa cho cô.
"Không cần, cám ơn." Điềm Điềm cũng không muốn nhận, nghĩ đến lời nói vừa rồi của Mạnh Tử Long cô cảm thấy rất sợ hãi, nhặt vội chỗ sách trên đất cô liền nhanh chóng rời đi.
Nhưng là cánh tay lại bị Lý Thịnh bắt được : “Lau hết nước mắt rồi hẵng đi.” Hắn lần nữa đưa khăn tay tới trước mặt của Điềm Điềm.
"Khốn kiếp." Mạnh Tử Long trở lại vừa hay nhìn thấy một màn này, anh tiến lên đánh một quyền vào giữa mặt Lý Thịnh, Lý Thịnh lảo đảo một cái suýt nữa thì ngã ngồi trên đất.
"Anh làm gì đấy?" Nhìn Mạnh Tử Long đột nhiên xuất hiện còn rat ay đánh người, Điềm Điềm đứng chắn ở trước mặt Lý Thịnh lớn tiếng chất vấn Mạnh Tử Long.
"Thầy Lý, thầy không sao chớ?" Nhìn khóe miệng Lý Thịnh bị đánh chảy máu, Điềm Điềm cảm thấy thật xấu hổ.
Không có việc gì." Lý Thịnh hướng về phía Điềm điềm cười cười, ý bảo cô yên tâm, Lý thịnh biết nhất định là người đàn ông kia đã hiểu lầm cái gì, nhưng là thật đáng chết tên đó cư nhiên không muốn giải thích.
Điềm Điềm còn muốn nói gì đó thì đã bị Mạnh Tử Long cầm tay lôi ra ngoài, Lý Thịnh muốn tiến lên ngăn cản, nhưng suy nghĩ một chút dù sao cũng là chuyện riêng giữa hai người bọn họ hắn không tiện nhúng tay vào, hơn nữa anh tin tưởng người đó sẽ không làm thương tổn cô, từ trong ánh mắt của người đó Lý Thịnh có thể nhìn ra Mạnh Tử Long mặc dù tức giận, nhưng hơn nửa là do ghen tuông.
"Mạnh Tử Long, anh buông em ra, có nghe hay không, em bảo anh buông em ra."
Điềm điềm không ngừng kêu, nhưng là mạnh Tử Long vẫn một mực lôi cô đến bên cạnh xe, những bạn học quanh đó nhìn thấy cảnh này cũng có chút sợ , vài người tốt bụng muốn tiến tới giúp cô một tay, nhưng nhìn đến ánh mắt giận dữ của Mạnh Tử Long thì không ai còn dám bước lên phía trước thêm một bước nào.
Anh cũng không nói bất cứ câu gì, chỉ là phóng xe như bay trên đường.
Không kịp thắt dây an toàn nên Điềm Điềm theo quán tính cơ hồ bị văng lên phía trước, thật may là cô kịp thời giữ chặt ghế ngồi, bằng không cô thật không dám tưởng tượng mình có thể đã bay thẳng vào kính chắn gió phía trước và lao ra ngoài.
Xe rốt cuộc cũng dừng lại, Điềm Điềm mới vừa thở phào nhẹ nhõm, chưa kịp hoàn hồn thì cô đã bị anh ôm thẳng vào trong biệt thự, sau đó bị ném mạnh xuống giường lớn trong phòng ngủ.
Điềm Điềm sợ hãi nhìn anh, nhớ lại tối hôm anh xiết cổ cô, cả người đều run rẩy : “Đừng tới đây, Đừng tới đây” Cô khua tay lung tung trong không khí, nước mắt lã chã tuôn rơi khắp gò má.
Mạnh Tử Long một mạch cởi ra cà vạt, áo sơ mi cũng bởi vì anh dùng lực mạnh nên làm đứt hầu hết cúc áo, trong mắt anh là ánh sáng của sự khát máu.
Điềm Điềm cho là anh sẽ trừng phạt cô rất tạn khốc, nhưng là anh chỉ đấm thật mạnh vào trên giường, sau đó đi vào phòng tắm.
Nghe được tiếng nước chảy ào ào truyền tới từ phòng tắm, lòng của điềm Điềm cuối cùng cũng bình tĩnh hơn nhiều, cô sợ rằng tất cả mới chỉ là bắt đầu.
"Điềm Điềm, em có phải nên giải thích rồi không?" Mạnh Tử Long đi ra từ phòng tắm, hạ thân chỉ quấn một chiếc khăn, nước trên tóc vẫn nhỏ dọc theo gáy chảy xuống cơ ngực rắn rỏi của anh, vô cùng quyến rũ.
Chỉ là bây giờ Điềm Điềm căn bản cũng không có tâm tình thưởng thức vẻ đẹp nam tính đầy hấp dẫn ấy, hiện tại việc quan trọng nhất là cô muốn đem chuyện vừa rồi giải thích cho rõ ràng.