——
"Này, em định làm gì thế?" Mạnh Tử Long chưa kịp ăn xong bữa sáng đã thấy Điềm Điềm cầm lấy một phần bánh bao chuẩn bị ta ngoài.
"À? Không phải hôm nay em sẽ bắt đầu đi học hay sao?" Điềm Điềm dừng bước quay lại nhìn anh, tối hôm qua anh đã nói với cô đã tìm được trường học cho cô, vỗn dĩ đối với các trường ở trong nghành thiết kế nội thất anh rất có quyền uy, mà trường học anh chọn cho cô vừa đúng là trường đại học mơ ước của cô, cho nên tối hôm qua khi anh báo tin vui này cho cô, cô đã thật rất hưng phấn cả buổi tối đều thấy khó ngủ.
"Nhưng sao em lại phải đi sớm thế làm gì?" Mạnh Tử Long nhìn đồng hồ treo tường, cái kim dài mới chỉ tới số bảy.
"Không còn sớm nha, em bây giờ còn phải đi bắt se buýt, đại khái phải 40' mới tới trường học, sau đó em còn muốn lên giáo vụ hỏi thăm về các giáo trình, sau đó lại muốn đi ôn tập một chút, lúc này mới đi cũng không thể nói là sớm nữa?" Thời gian đã được Đi9ềm Điềm sắp xếp xong xuôi, cho dù bây giờ đã đi nhưng cô còn sợ không đủ thời gian ấy chứ, nếu như buổi đầu tiên đã đi trễ thế thì sẽ để lại ấn tượng không tốt với giáo viên, để cho an toàn cô đã quyết định phải đi sớm một chút vẫn tốt hơn.
"Nếu không còn chuyện gì thì em đi trước đây." Điềm Điềm nhìn sắc mặt Mạnh Tử Long mọt chút thấy không có gì khác lạ hoặc không còn điều gì muốn nói liền xoay người chuẩn bị rời đi.
"Đứng lại."
Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng quát làm cho Điềm Điềm kinh sợ vội vàng thu chân lại, xoay người lại sợ hãi nhìn anh : “ Sao vậy?”
"Anh sẽ đưa em tới trường, vì vậy không cần phải lo bị muộn, quay lại ăn cho xong đi đã." Giọng nói tràn đầy khí thế bức người.
"Nhưng. . . . . ."
"Nhưng mà cái gì, cứ quyết định như vậy, quay lại ăn đi."
Điềm Điềm không còn cách nào khác chỉ có thể trở lại ngoan ngoãn ngồi xuống, chờ anh ăn điểm tâm xong đưa cô đi đến trường học.
Chỉ cần nghĩ đến ánh mắt khác thường tràn đầy kinh ngạc của các bạn học Điềm Điềm đã cảm thấy cả người mình đều nóng bừng, anh rõ ràng biết nếu anh mà xuất hiện ở sân trường sẽ khiến cho nơi đó nổi lên trận song to gió lớn đến nhường nào, thế mà anh lại còn cố chấp muốn đưa cô đi.
Vì vậy khi Mạnh Tử Long lái chiếc xe thể thao sang trọng đưa Điềm Điềm tới trước cổng trường đã xảy ra một màn như sau, vốn là các sinh viên đang lũ lượt đi vào trường nhưng khi nhìn thấy chiếc xe sang trọng đỗ lại thì tất cả đều như bị đóng băng, nhìn chằm chằm vào chiếc xe đoán xem đại nhân vật nào sẽ bước xuống.
Nhìn ánh mắt chăm chú của một đám đông các bạn học trong trường, Điềm Điềm thật sự không có dũng khí bước xuống xe "Cái đó, anh không cần xuống xe có được hay không?"
Chỉ riêng chiếc xe thể thao này đã đưa tới những ánh mắt như vậy, nếu nư anh mà còn xuống xe thì Điềm Điềm chỉ sợ những bạn học kia sẽ mất khống chế, cô cũng không muốn nghe thấy những tiếng thét chói tai của các bạn học nữ kia đâu.
"Tại sao?" Mạnh tử Long cố ý tiến sát lại gò má cô phả ra hơi thở ấm áp đầy mập mờ.
"Bảo an không cần xuống là không cần xuống." Điềm Điềm nhằm thẳng Mạnh Tử Long quát to một tiếng, mở cửa trực tiếp xuống xe.
Nhưng là bước chân của cô còn chưa có đứng vững liền nghe thấy những tiếng thét đinh tai nhức óc của các bạn nữ, cô ngẩng đầu lên thì thấy Mạnh Tử Long đang chậm rãi tiến lại gần mình.
Điềm Điềm muốn chạy thoát khỏi hiện trường bằng tốc độ nhanh nhất có thể, nhưng bi kịch cho cô, chân vừa kịp động thì không thể nhúc nhích được giống như có ngàn cân xi măng đổ dưới chân cô vậy.
Cô chỉ có thể ở trong lòng yên lặng cầu nguyện, không nên tới đây không nên tới đây.
Nhưng là ngày thường chắc cô không chăm chỉ tu hành nên ước nguyện hiện giờ không như ý, Mạnh Tử Long đi thẳng tới trước mặt cô, hơn nữa còn thâm tình nắm lấy tay cô, dưới ánh mặt trời khuôn mặt anh thật dịu dàng, khóe miệng khẽ mỉm cười với cô.