"Tổng giám đốc Mạnh mời cơm, dĩ nhiên là phải ăn một bữa cho ra trò, cơ hội như thế không nhiều lắm, gần công ty cậu mới mở một nhà hàng Pháp, tôi xem trên mạng bình luận cũng không tệ, khung cảnh lãng mạn đồ ăn lại rất ngon, không biết ý Tổng giám đốc Mạnh như thế nào?" Triệu Quan Lân rất thích ăn ngon, đương nhiên yêu cầu về các món ăn cũng rất cao, nếu cậu ta vừa ý nhà hàng nào, khẩu vị nhất định không chê vào đâu được.
"Vậy thì nhà hàng kia đi, tôi tin tưởng mắt nhìn của cậu. Vậy đi ngay bây giờ chứ?" Mạnh Tử Long cầm áo khoác mặc vào, đúng lúc nhìn thấy trên âu phục của Triêu Quan Lân có vết bẩn cà phê, "Đợi chút, quần áo của cậu bị gì mà sao có vết bẩn cà phê? Triệu đại thiếu gia không phải hôm qua đi cả đêm không về đấy chứ, chẳng lẽ đi với bạn gái?" Dĩ nhiên Mạnh Tử Long chỉ mở miệng chọc ghẹo, anh biết Triệu Quan Lân là người chú trọng hình tượng, dù có đi qua đêm thì sáng hôm sau cũng không mặc quần áo có vết bẩn ra cửa.
"A, cái này a…" Triệu Quan Lân nhìn vết bẩn trên bộ quần áo sang trọng của mình, "Lúc nãy đến tìm cậu, có gặp một cô gái trên hành lang, vừa vặn trên tay cô ấy cầm đúng hai ly cà phê, kết quả là đem tặng hết cho bộ âu phục của tôi, bộ âu phục đáng thương của tôi." Triệu Quan Lân làm ra vẻ vô cùng đau thương nhìn bộ âu phục của mình, điềm đạm đáng yêu nhìn Mạnh Tử Long.
Nghe Triệu Quan Lân nói, trong lòng Mạnh Tử Long liền biết ngay người sơ xuất thất lễ là ai, ai chà… mặc dù trong lòng than thở, nhưng khóe miệng cũng nâng lên.
"Vừa may là tôi có một bộ âu phục sạch sẽ ở đây, cậu thay ra trước đi." Vừa nói vừa đẩy một cánh cửa trên tường đi vào.
Triệu Quan Lân vẫn bắt chéo hai chân ngồi trên ghế sa lon chờ Mạnh Tử Long lấy bộ âu phục ra cho cậu ta.
"Lúc nãy tên kia cười cái gì vậy nhỉ?" Triệu Quan Lân nhàn nhã nhìn theo hướng Mạnh Tử Long, nhớ lại vẻ mặt lúc nãy của Mạnh Tử Long, "Cậu ta và cô gái kia có quan hệ thế nào?" Mặc dù Mạnh Tử Long không nói gì, chỉ là cười cười, nhưng trực giác của người đàn ông mách cho Triệu Quan Lân biết nữ sinh kia và Mạnh Tử Long quan hệ không đơn giản.
"Âu phục cho cậu, cậu mới lầm bầm lầu bầu cái gì đó?" Mạnh Tử Long ném bộ âu phục cho Triệu Quan Lân.
"A, không có gì, đột nhiên nghĩ đến cô gái hắt cà phê lên người tôi, dáng dấp thật đáng yêu."
Nghe Triệu Quan Lân nói Điềm Điềm đáng yêu, trong lòng Mạnh Tử Long đột nhiên có chút ê ẩm, "Thế nào, cậu có hứng thú với cô ấy?"
"Là rất có hứng thú, đặc biệt ánh mắt cười của cô ấy thật hấp dẫn tôi." Triệu Quan Lân nhớ tới dáng vẻ Điềm Điềm cười trước mặt mình có chút si mê.
Mạnh Tử Long trong lòng bỗng đánh lô tô, cậu ta nói thật chứ, nhìn ánh mắt cậu ta hình như không giống đang nói đùa, chỉ không biết ý cô ấy thế nào, "Hay là chúng ta đi ăn cơm trước đi." Mạnh Tử Long đổi đề tài.
Chương 50:
Suy đoán ý tứ trong lời nói của anh ta
Điềm Điềm sau một hồi gấp gáp chạy ra ngoài, sau cùng cũng phát hiện không có chỗ nào có thể đi, thậm chí còn có cảm giác mọi người chung quanh nhìn cô với ánh mắt khác thường, mặc dù nói là không cần quan tâm đến cái nhìn của các cô gái khác, nhưng người phàm cũng chỉ là người phàm, vẫn luôn quan tâm đến cái nhìn của người khác, căn bản là không thể xem thường công lực của các cô gái đó.
Điềm Điềm tìm một quán cà phê gần công ty ngồi xuống, gọi một ly cà phê và một cái bánh ngọt, đến ngồi ở một góc phía trong, bây giờ cô cần yên tĩnh một chút, không muốn bị quấy rầy.
"Bởi vì là do em pha…" lời nói kia của Mạnh Tử Long cứ quanh quẩn trong đầu Điềm Điềm.
Tại sao anh ta lại nói như vậy? Điềm Điềm không nghĩ ra lý do gì hợp lý để giải thích câu nói kia của anh ta rốt cuộc là có ý gì, mặc dù ngoài mặt ý tứ rất rõ ràng, bởi vì cà phê là do cô pha, nên cho dù khó uống cách mấy anh ta cũng uống hết vào bụng, nhưng anh ta đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Long Phỉ tại sao lại muốn nhân nhượng một nhân viên nhỏ bé như cô đây?