“Em cho là làm đổ gói cà phê đắt tiền của tôi rồi có thể về nhà dễ dàng vậy sao?” Mạnh Tử Long dừng bước, quay người tiến tới nhìn giễu giễu Điềm Điềm.
“Anh có ý gì?” Điềm Điềm trợn to mắt nhìn Mạnh Tử Long. Không phải anh ta đã nói không quan tâm đến loại cà phê kia rồi sao? Không phải anh ta đã nói vừa đúng lúc hắn thay đổi khẩu vị rồi sao? Vậy tình huống bây giờ là thế nào? Đường đường là đàn ông nói mà không giữ lời. “Sao anh nói không cần gói cà phê kia? Bây giờ anh muốn thế nào?” Tuy cô làm đổ gói cà phê yêu thích của anh là cô sai nhưng cô không cố ý, hơn nữa cô đã nói xin lỗi rồi mà. Bây giờ còn muốn truy cứu gì nữa tên khốn kia.
“Tuy tôi không quan tâm gói cà phê kia nhưng là do em đem đổ gói cà phê mà ngày nào tôi cũng muốn uống thì cũng phải bồi thường chứ. Chẳng lẽ em tưởng tôi dễ dàng bỏ qua cho cô vậy sao?” Mạnh Tử Long cũng đã sớm có tính toán trong lòng.
“Cũng biết anh không phải là người tốt lành gì. Đã vậy lúc nãy còn cám ơn anh. Quả là đã đánh giá cao lương tâm của anh. Vậy anh muốn bồi thường thế nào đây?” Điềm Điềm nghĩ nếu anh ta dám nói điều kiện gì quá đáng thì đừng trách cô không khách khí.
“Đi theo rồi biết.” Mạnh Tử Long tiếp tục bước tới trước.
Làm ra vẻ thần bí, cô thật sự không biết anh ta muốn làm gì nhưng đúng là cô đã thiếu nợ anh nên chỉ còn cách ngoan ngoãn đi theo.
“Em là ốc sên hay sao mà đi chậm vậy?” Mạnh Tử Long dừng bước thúc giục Điềm Điềm.
“Anh mới là ốc sên đó.” Điềm Điềm chạy thẳng đến bên Mạnh Tử Long đang nghiêm mặt. Làm gì mà độc miệng vậy, chỉ là thiếu một gói cà phê thôi mà làm như thiếu nợ mấy triệu. Đường đường là đàn ông mà tính toán hẹp hòi vậy? Điềm Điềm liếc mắt khinh thường nhìn Mạnh Tử Long.
CHƯƠNG 38: Tôi yếu ớt hỏi một chút
“Này, chúng ta có thể đi siêu thị khác không?” Trong đầu Điềm Điềm chợt lóe lên ý nghĩ, đây chính là siêu thị Thịnh Hoa, nếu để cho đồng nghiệp cũ nhìn thấy cô đi mua sắm trong siêu thị với người đàn ông này thì nhất định bọn họ sẽ hiểu lầm nên nẩy ra ý định muốn đi siêu thị khác.
“Siêu thị khác? Tại sao vậy? Tôi muốn biết lý do.” Mạnh Tử Long dừng bước, dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Điềm Điềm, cô gái này trong đầu đang tính toán chuyện gì đây.
“Tôi… Tôi trước đây làm việc ở siêu thị này.” Điềm Điềm cúi đầu nhìn mũi chân, cắn cắn môi.
“Tôi biết. Vậy thì sao?”
Điềm Điềm ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Mạnh Tử Long, chẳng lẽ anh ta không hiểu ý trong câu nói của mình sao, hay là anh ta giả bộ không hiểu. Điềm Điềm vừa có chút ngượng ngùng cúi đầu nhẹ giọng. “Tôi… Tôi không muốn bị đồng nghiệp cũ hiểu lầm.”
“Tôi nói em có phải tự cao quá không vậy. Em cảm thấy tướng mạo thế này của em mà có người hiểu lầm tôi với em có cái gì sao. Hôm nay trước khi ra khỏi nhà, em có soi gương không?” Mạnh Tử Long nói giọng nhạo báng, chính là xem thường Điềm Điềm.
“Anh… Anh… Miệng của anh sao độc địa đến vậy? Hôm nay ra khỏi cửa nhất định là chưa đánh răng nên thối quá.” Điềm Điềm nhăn mặt, khoa trương vẫy vẫy tay trước mũi.
“Yên tâm, dù em có muốn người khác hiểu lầm, cũng không thể xảy ra chuyện đó.” Mạnh Tử Long thuận thế cầm tay Điềm Điềm. “Đi nhanh lên một chút, lề mề như vậy, có phải muốn kéo dài thời gian ở bên tôi không?”
“Anh… đúng là không biết xấu hổ. Mặt dày thiên hạ vô địch.” Điềm Điềm không còn lời nào để nói, người cô đang nổi giận đùng đùng nên không cảm giác đang bị nắm tay dắt đi.