"Chuyện ngày hôm qua thật sự là ngượng ngùng là tôi không hiểu chuyện rồi." Điềm Điềm vừa đi vừa hướng Mạnh Tử Long nói xin lỗi, mặc dù hôm qua đã nhắn tin xin lỗi nhưng mà cô vẫn cảm thấy tự mình xin lỗi trước mặt anh dù sao thì cô ở trước mặt cấp dưới của anh tát anh một cái chuyện như vậy chắc hẳn rất mất mặt vậy mà anh vẫn tha thứ cho cô như vậy cô cũng phải nỗ lực làm việc để báo đáp anh.
"Chuyện đã qua không cần nhắc lại về sau làm việc cho tốt là được."
"Ừ ". Điềm Điềm khe khẽ gật đầu.
Đứng ở trong phòng làm việc tổng giám đốc Điềm Điềm nhìn Mạnh Tử Long đang làm việc hỏi hôm nay cô phải làm gì? Mặc dù biết năng lực mình có hạn nhưng mà nếu nhận tiền lương cao, và đãi ngộ tốt như vậy khiến Điềm Điềm đột nhiên cảm thấy chắc là do kiếp trước mình làm nhiều việc tốt nên kiếp này mới gặp được tổng giám đốc tốt như vậy.
Mạnh Tử Long chỉ chỉ cho cô trên bàn làm việc của anh có cuốn từ điển Hán tự còn có sách quản lí để học tập thật tốt. Những cuốn sách này là do anh ngày hôm qua cố tình đi đến nhà sách mua cho cô, anh biết ngày hôm qua nói năng lực làm việc của cô như vậy nhất định lòng cô rất buồn nên mới phải làm ra chuyện này.
Điềm Điềm không nghĩ tới anh đột ngột làm như vậy khiến cô rất muốn khóc nước mắt không kiềm chế được mà bắt đầu rưng rưng, ngày hôm qua cô đối xử với anh như vậy mà anh lại chuẩn bị sách nói cô học tập, cô nhất định sẽ học tập thật tốt, cảm ơn anh. Giống như tất cả lời nói đều bị tắc lại cô chỉ có thể âm thầm nói lời cám ơn anh.
Nha đầu ngốc. Mạnh Tử Long không nhịn được sờ sờ đầu cô không nghĩ rằng chuyện nhỏ như vậy có thể khiến cô cảm động như vậy, "Nếu cảm động như vậy giúp tôi pha một ly cà phê đi".
Lòng bàn tay của anh ấm áp, cùng với động tác xoa xoa khiến nước mắt cô không kiềm chế được mà muốn tuôn trào. Không muốn ở trước mặt anh rơi lệ, cô vội vàng trốn ra khỏi phòng làm việc.
Chương 31: Người đàn bà đanh đá
Điềm Điềm không thường xuyên uống cafe, nhìn cafe trong ngăn kéo nhiều loại như vậy hoa mắt, choáng váng, anh ta nói cô pha cafe nhưng mà không nói pha loại nào làm sao cô biết. Cô chỉ biết một loại đó là Nestle, mấy loại này cô chưa từng nhìn thấy qua.
Rốt cuộc thì cô phải pha loại nào đây? Điềm Điềm cầm túi này lên xem một lúc lại cầm một túi khác lên nhưng mà vẫn chưa biết chọn loại nào.
A, cái đó là cái gì? Cô thấy trong ngăn tủ nên cạnh để toàn bộ bình cây đậu, đây phải chăng là cafe đậu trong truyền thuyết... Nhưng mà làm thế nào để đem những thứ này đi xay thành cafe đây? Cô đã từng xem qua trong tivi nhưng trong thực tế thì cô không biết phải làm sao nha.
Cô ở đây làm gì? Sau lưng truyền đến giọng nói một cô gái dọa khiến tay cô run run khiến cả bình cafe đậu rơi trên mặt đất.
"Cô điên à, cô có biết cafe này giá bao nhiêu không?" Hạ Như Vân chỉ vào cafe, "Cô có biết hay không đây là cafe mà tổng giám đốc thích nhất, mỗi ngày làm việc anh ấy đều uống một ly, hiện tại cô đem cây đậu này đổ đi lỡ như tổng giám đốc muốn uống thì làm sao?" Hạ Như Vân là thư kí của Mạnh Tử Long cô ta dĩ nhiên biết cô gái trước mắt này là trợ lí riêng của tổng giám đốc, đáng hận hơn chính là cô ta lại được ở chung một gian phòng với tổng giám đốc. Đối với Điềm Điềm cô ta đã hận bấy lâu nay có cơ hội tốt sao có thể bỏ qua.
Nhìn cô gái xa lạ trước mặt, dáng vẻ vô cùng hung dữ khiến cô bị hù sợ. "Không phải một ly cafe thôi sao, giá trị bao nhiêu tiền chứ, cũng không phải do tôi cố ý, nếu không phải cô hù dọa thì tôi cũng không giật mình, như vậy thì cafe cũng không rơi xuống. Sao cô phải nói khó nghe như vậy, cùng lắm thì tôi đền tiền là được."
"Đền tiền? Cô cho rằng đền tiền là có thể giải quyết mọi chuyện hay sao? Cô có biết mỗi ngày tổng giám đốc phải uống một ly cafe từ cây đậu này, nếu không có tổng giám đốc tức giận, cô sẽ chịu trách nhiệm sao?" Hạ Như Vân chỉ còn kém là chỉ vào lỗ mũi Điềm Điềm mà mắng to.