An Bội Tấn Nhất và Mạt Thần vẫn luôn bảo trì khoảng cách nhất định với nam sinh kia, tuy hắn không nói gì thêm, nhưng cậu biết An Bội Tấn Nhất cũng phát hiện thêm một chuyện lạ.
Nam sinh đó luôn dừng lại ven đường mua đồ, nhưng mỗi lần trả tiền đều đổi tiền qua đổi tiền lại, cuối cùng ủ rũ không mua.
“Nam sinh kia cũng không phải không có tiền, vì sao mỗi lần đều như vậy?” Mạt Thần nhìn nam sinh lần thứ mười bảy ghé vào hàng quán nhịn không được hỏi An Bội Tấn Nhất.
“Em cũng phát hiện?” An Bội Tấn Nhất mỉm cười nhìn Mạt Thần, “Tuy rằng anh không rõ nam sinh kia thấy gì, nhưng anh thấy trên tiền của hắn có một loại hắc khí, hình như là oán niệm của oan linh.”
“Oán niệm cũng có thể bám vào tiền sao?”
“Bất cứ vật gì cũng có thể, bất cứ chuyện gì cũng có, chính là tích góp từng tí, sẽ bất lợi đối với em.” An Bội Tấn Nhất dắt tay Mạt Thần, lại khiến nữ sinh thét chói tai “Chúng ta đi qua giúp hắn, thuận tiện nhìn xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.”
Mạt Thần gật gật đầu, tùy An Bội Tấn Nhất đi đến bên cạnh nam sinh.
An Bội Tấn Nhất vỗ vai cậu ta, nam sinh quay đầu lại, nhìn thấy hai người xa lạ, vẻ mặt mê mang .
“Xin lỗi quấy rầy cậu một chút ” An Bội Tấn Nhất lấy ví từ trong túi áo ra “Cậu có thể đổi một chút tiền lẻ cho tôi được không? Tôi muốn mua đồ nhưng chủ quán không tiền thối.”
“A?” Nam sinh đẩy kính mắt, “Thực xin lỗi a, tôi không có tiền đổi cho anh ~ “
“Để tôi đoán, không phải cậu … dùng tiền cho người chết chứ?”
Nam hài kinh hãi, tiến lên một bước nắm chặt áo khoác của An Bội Tấn Nhất, “Anh…Sao anh biết ? !”
An Bội Tấn Nhất vỗ vai cậu ta “Không bằng như vầy, chúng ta tìm một nơi ngồi xuống nói chuyện của cậu, thuận tiện đổi tiền cho cậu.”
Đến một quán nước ngồi xuống, An Bội Tấn Nhất lấy tiền của nam hài tên là Linh Mộc Tú, đưa qua cho Mạt Thần xem.
Mạt Thần nhìn nhìn, nhưng vẫn là tờ một trăm yên, lật trái lật phải cũng không thấy gì kỳ quái, không rõ vì sao An Bội Tấn Nhất lại nói đây là tiền dùng cho người chết.
An Bội Tấn Nhất lấy lại tờ tiền kia, đặt trước mặt Linh Mộc Tú “Bây giờ cậu thấy nó như thế nào ?”
“Không phải, vừa rồi tôi thấy là một tờ minh tệ, bây giờ thì là loại tiền phổ thông; kỳ thật khi anh vừa lấy, nó đã trở thành một tờ tiền bình thường.”
“Đúng vậy, bởi vì khi tiền rời khỏi tay cậu, oán niệm bám bên trên cũng biến mất, nên cậu mới thấy nó là tiền thật” An Bội Tấn Nhất từ ví rút ra một tờ tiền đưa cho Linh Mộc Tú “Cậu cầm đi, nhìn xem nó là gì .”
Mộc Tú vừa tiếp xúc với nó, liền trở thành tiền âm phủ, cậu ta buông tay, minh tệ liền trở về tiền giấy ban đầu .
“Đây là có chuyện gì?”
“Trước tiên cậu phải trả lời một vấn đề của tôi, khi nào cậu phát hiện loại tình huống này?”
“Ân… vào buổi tối hôm trước, tôi nằm mơ một giấc mộng…”
Trong mộng Linh Mộc Tú đang đi dạo trong một con phố mình rất quen thuộc, hơn nữa có rất nhiều đồ vật, nhưng khi cậu ta đi đến một căn tiệm, phát hiện chủ quán đưa cho hắn tiền của người chết, Mộc Tú đương nhiên trở về tìm căn tiệm kia, chủ quán vừa giải thích vừa đưa tiền khác, Mộc Tú cầm tiền rời khỏi, đi xa mới lấy ra nhìn , lại là tiền âm phủ! Mộc Tú giận dữ tìm lại căn tiệm đó, nhưng tìm thế nào cũng không thấy.
Mộc Tú liền tỉnh lại, phát hiện tiền của mình thật sự biến thành minh tệ.
“Giấc mộng khủng bố lắm đúng không?”
“Ân… Đúng vậy, hơn nữa, ” Ngón tay An Bội Tấn Nhất chỉ lên một bên huyệt thái dương của Linh Mộc Tú “Nơi này ” rồi sau đó lại chỉ qua bên kia “Nơi này ” cuối cùng chỉ về phía trái tim của cậu ta “Và nơi này, đều tràn ngập hắc khí của oán niệm.”