Còn cậu ấy...đã ngủ chưa?
Vậy là chỉ còn hai tuần nữa thôi...sau đó--
Ha...Hóa ra, đối mặt với việc này vẫn khó hơn tôi nghĩ.
Tôi liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, mới 10h30. Dù sao có nằm cũng không ngủ được, không bằng đi dạo một lúc, có lẽ, sẽ dễ chịu hơn.
...
Con đường ban đêm yên tĩnh được phủ một lớp ánh sáng bạc dịu nhẹ. Từng đợt gió lùa vào tóc tôi mát rượi.
Trăng sắp tròn rồi...Thêm một ngày nữa là đến trung thu...Ít nhất thì, cậu ấy cũng được ăn bánh trung thu trước khi đi...
Thế Anh rất thích ăn bánh nướng. Còn nhớ, mỗi lần đến ngày này, chúng tôi cùng Kì Phong, ba đứa thường vì bánh nướng mà giành nhau ầm ĩ cả lên, nhưng cuối cùng, cậu ấy lại nhường tôi...
Cậu ấy làm đèn lồng rất giỏi. Từ những vật liệu bình thường, thậm chí là bỏ đi, cậu ấy vẫn có thể làm ra những chiếc đèn lồng xinh xắn. Tôi nhớ nhất là chiếc đèn lồng vỏ bưởi, cậu ấy tách vỏ bưởi thật khéo để nó còn nguyên, rồi đục khoét những bông hoa nhỏ li ti ở xung quanh. Khi thắp nến, ánh sáng lung linh tỏa ra rực rỡ...Rồi còn đèn lồng thùng cát-tông, đèn lồng lon bia, đèn lồng vỏ chai, đèn lồng bí ngô...Mỗi khi chúng tôi đi rước đèn là một đám trẻ con đều phải nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Còn có...
Mà tôi nghĩ gì buồn cười vậy nhỉ? Có phải là cậu ấy đi không trở về nữa đâu? Chỉ khoảng 3, 4 năm nữa là cùng thôi mà.
...
_Anh định đi du học thật sao?
_Phải.
Hơ...Giọng nói này...
_Tại sao anh quyết định mà không hỏi ý kiến em? Rốt cuộc anh có coi em là bạn gái không? Tại sao em lại là người cuối cùng biết, mà người cho em biết cũng không phải là anh?
Cái này...Có tính là tôi đang nghe lén không? Hình như không hay lắm, nhưng mà...trước khi đầu óc tôi kịp suy nghĩ thì tôi đã đứng nép ở góc tường gần chỗ họ rồi. =.=
_Anh xin lỗi.
_Anh lúc nào cũng chỉ biết xin lỗi thôi sao? Em không biết! Nếu anh vẫn quyết định đi thì chúng ta...kết thúc đi!
Ặc! Có cần nghiêm trọng vậy không?
_Nếu đó là điều em muốn.
Cái gì? O_o
_Anh...Từ trước đến giờ anh chưa từng yêu em, đúng không?
Sao đoạn hội thoại này nghe quen quen...Không phải những người bạn trai cũ của tôi khi chia tay cũng đều nói như vậy sao. =.=
_...
_Em hiểu rồi, cứ như vậy đi.
“Cứ như vậy”? Không thể nào! Thế Anh không ngăn cô ta lại sao? Cậu ấy không ngốc đến mức cho đó là thật chứ?
Rắc! O_O
Thôi xong.
_À...Ha ha...Hôm nay trăng rất sáng đúng không? Thế nên chị mất ngủ mới đi dạo loanh quanh thôi...Chị không cố ý nghe bọn em nói chuyện đâu, thật đấy!
Cậu ấy tiến dần về phía tôi. Thảm, bây giờ tâm trạng cậu ấy chắc chắn không tốt, mà màn vừa rồi còn bị tôi nhìn thấy...
Liệu cậu ấy có tiện thể mà “giết người diệt khẩu” không vậy? T.T
_Ngủ ngon.
Hả? --Cậu ấy xoa xoa đầu tôi rồi bước đi. Chỉ vậy thôi? Nhưng...
_Tại sao em không ngăn cô ấy lại?
_Chị nghĩ em nên làm thế à?
_Chị nghĩ gì không quan trọng, quan trọng là em muốn như thế nào! Chị thấy Phượng Ngân chỉ nhất thời tức giận thôi, nếu như em thích cô ấy...
_Chị Thu, đây là việc riêng của em, không liên quan đến chị.
...
Bạn có biết một trong những câu có lực sát thương mạnh nhất không?
Đó là, người mà bạn quan tâm nhất, nói với bạn, “đó là việc của tôi, không liên quan đến cô”.
Giống như những người xa lạ...
TÌNH YÊU TỘI LỖI
Phần 33: Tai nạn.
Cổng trường giờ tan tầm, bước đi trong dòng người ngược xuôi tấp nập, đột nhiên tôi thấy mình thật nhỏ bé, thật lạc lõng...