_Thế Anh à? - Tôi có chút hồi hộp.
_...
_Có chuyện gì không?
_...
_Nếu không có gì thì chị cúp máy đây.
_Em xin lỗi.
_Hả?
_Việc hôm nọ...Là em sai,em phản ứng hơi quá. Xin lỗi.
Tôi ngẩn ngơ mất một phút. Không nghĩ là cậu ấy lại vì việc này mà xin lỗi. Tuy vậy tôi vẫn thấy vui vui.
_Hoài Thu ? Chị còn ở đó không?
_Ừ,không sao. Chị cũng quên rồi.
_Thật ra...hắn cũng không tệ.
_Ai ?
_Nhật Minh.
_Có ý gì ?
_Ý em là...Nếu chị thích anh ta thì em cũng không phản đối.
Tự nhiên,tôi cảm thấy có chút lạnh lẽo. Cậu ấy không quan tâm thật ư? Mà dĩ nhiên rồi. Tôi đang mong chờ cái gì chứ?
_Còn gì nữa không?
_Chị Thu...
_Gì?
_Phượng Ngân nói thích em.
Đau ! Rất đau !
...
_Chị nghĩ em nên trả lời thế nào?
_Cô ấy là hoa khôi,xinh đẹp lại giỏi giang. Thích em đã là chiếu cố em rồi,em còn lưỡng lự gì? - Ha...Tôi nói gì thế này?
_Theo chị em nên đồng ý?
_Phải. - Rất lạnh...rất lạnh...
_Em biết rồi. Tạm biệt,chúc chị ngủ ngon.
Tit...tit...tit...
...
"Em biết rồi."
Nếu đã biết, còn hỏi tôi làm gì?
Tuấn nam xứng mĩ nữ,thật đẹp đôi. Nhưng vì cái gì mà tim tôi lại đau đớn?
Tách...tách...
A ! Tôi đưa tay chạm vào má. Như thế nào lại có nước rồi? Mà hình như càng lúc càng nhiều.
Trái tim lại từng đợt co rút,thống khổ đến không chịu nổi. Tại sao?
"Hư..."
Đau quá...Đau quá...Tại sao?
Khốn khổ đến thế...Mệt mỏi đến thế...
Tại sao lại không thể quên? Tại sao còn không buông tay?
Nếu nước mắt có thể nhấn chìm tôi thì tốt.
TÌNH YÊU TỘI LỖI
Phần 16: Chỉ có thể là bạn
Không biết đã bao lâu. Đèn trong phòng phía đối diện cũng đã tắt.
Bóng tối,tịch mịch và cô đơn...
Tôi cầm điện thoại,vô thức nhập dãy số,vô thức nhấn nút gọi.
_Alô !
Chợt tôi giật mình,ngay lập tức ngắt máy.
Tôi đang làm gì?
Nhưng chỉ một lúc sau,điện thoại lại có tín hiệu người gọi đến. Tôi do dự rồi cũng nhận cuộc gọi.
_Hoài Thu!?
_Xin lỗi,tôi gọi nhầm số thôi. Tạm biệt.
_Khoan đã! Giọng em làm sao thế? Em khóc à?
_Tôi không sao,xin lỗi vì đã làm phiền.
_Em đang ở đâu?
_Tôi ở nhà,nhưng không có việc gì đâu,anh...
_Được,đợi anh.
_Cái gì? Khoan...Này!
...
Tôi ngồi ngây như phỗng. Anh ta vừa nói gì? Đợi !? Ha... Đừng nói là anh ta định đến nhà tôi đấy nhớ! Chắc là không. anh ta không biết nhà tôi,với lại cũng đã 11h30 rồi. Không thể đâu !?
****
"When it's not alright
When it's not ok
Will you try to make me feel better?
Will you say alright..."
Tôi quờ tay tìm điện thoại,bỗng giật mình tỉnh hẳn ngủ.
_Alô,anh đang ở trước cửa nhà em.
Oái...Không - thể - nào !!!
...
Tôi chạy vội xuống nhà,cố gắng tránh gây tiếng động làm bố mẹ và em trai thức giấc.
Nhưng vừa mở cửa,còn chưa kịp nói gì thì đã bị một vòng tay ôm lấy.
_Buông...buông tay! - Sau phút thất thần,tôi đẩy hắn ra.
_Xin...xin lỗi ! - Anh ta lúng túng,rụt 2 tay lại,còn giơ lên tư thế "đầu hàng".
_Sao anh lại ở đây? Mà sao anh biết nhà tôi?
_Vì nghe tiếng em khóc,anh thấy lo,cho nên...Anh có gọi cho bạn em...
Anh ta lo cho tôi? Tại sao? Mà khoan,bạn !?
_Anh gọi cho ai? - Tôi bắt đầu có dự cảm xấu.
_À,anh hỏi lớp trưởng của em, hình như tên là Hà...gì đó.