Một đám đông lố nhố lấp ló ở cửa lớp,bị tôi phát hiện bèn nháo nhào quay vào. Quét quét quét,lau lau lau...,nhưng vẫn không quên thỉnh thoảng liếc trộm lại đây. Thật đau đầu mà.
Bạn đang đọc truyện tại SaoViet.Me
_Tôi không đi. Còn rất nhiều người ở đây, anh cứ tuỳ tiện kiếm ai cũng được.
Anh ta lại cười,hướng vào trong nói lớn :
_Có ai muốn đi không?
_Không,không đâu...
_À ờ,Thu đi là thích hợp nhất!
_Đúng đó,yên tâm đi,trực nhật bọn này lo cho. Hẹn hò vui vẻ...À quên,đi phát quà vui vẻ...ha ha...
Cái...Tôi bắn ánh mắt toé lửa vào đám bắng nhắng. Sau đó,một cách không tình nguyện,lướt qua hắn.
_Đi!
***
Tôi bước phía trước,hắn theo sau,rồi chỉ với hai,ba bước,bắt kịp tôi.
_Em không vui à?
_...
_Hơn một tuần không gặp,em không nhớ anh à?
_...
_Hay em giận anh không liên lạc gì? Thật ra vì tuần này anh phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp nên không có thời gian...
_...
_Em vẫn còn giận anh à? Anh xin lỗi mà !
_Dừng ! Không cần phải giải thích với tôi. Anh có thể nào làm ơn đừng để người khác hiểu lầm được không?
_Hiểu lầm gì?
_Quan hệ của anh với tôi.
_Chúng ta là quan hệ gì?
_Là... Không có quan hệ gì cả !!! - Hừ. Bực thật. Sao tôi lại thấy như mình đang bị hắn dắt mũi?
_Sao lại không? Chẳng phải là quan hệ người theo đuổi và người được theo đuổi sao?
_Không phải "được",mà là "bị"! Mà sao anh không ngày nào cũng làm đồ án đi?
Anh ta không nói gì,chỉ lẳng lặng bước đi. Bỗng nhiên tôi hơi chột dạ. Không phải tôi nói quá lời chứ?
_Em cầm cái này. - Anh ta đưa mũ bảo hiểm về phía tôi.
_Sao phải đội mũ? Không phải là đi xe buýt à?
Anh ta bật cười.
_Em định đi xe buýt đến phố A sao?
Tôi nghĩ nghĩ một lát,chợt giật mình. Đó đúng là khu vực cấm xe buýt hoạt động. Nhưng,chẳng lẽ phải đi xe máy với anh ta?
Vô tình,tôi lướt qua chiếc xe,cũng chỉ là xe Wave bình thường. Có vẻ anh ta cũng không phải dạng thích khoe khoang. Không lẽ tôi lầm? Thế còn cái khăn hàng hiệu kia thì sao?
_Em sợ à? Anh chưa từng nghe thấy ai sợ đi xe máy bao giờ.
_Hừ. Ai sợ? - Tôi ngồi lên sau anh ta,nhưng vẫn cố giữ một khoảng cách.
_Bám chắc nhé.
Bỗng xe đột ngột vọt lên. Vì chưa kịp chuẩn bị,tôi bị ngả ra sau,theo phản xạ túm chặt người đằng trước.
_Anh đi kiểu gì thế?
_Anh đã bảo em phải bám chắc mà!
Hừ hừ...Tức quá!! Tôi thề,hắn là cố ý.
Thế là,trên con đường bằng phẳng,không đá,không sỏi,vậy mà cái xe vẫn hết phanh gấp rồi lại dừng đột ngột... Không còn cách nào khác,để bảo vệ "tính mạng" của mình,tôi phải bám vào hắn. Còn vẻ mặt kẻ gây tội,qua kính chiếu hậu ngập tràn khoái chí cùng vui vẻ. Nếu không phải hắn đang lái xe,chắc chắn tôi sẽ đập bầm dập hắn! Aaaaa....Tại sao tôi lại đồng ý đi với hắn chứ???
TÌNH YÊU TỘI LỖI
Phần 14: Thì ra hắn cũng không xấu
_Đến rồi.
Tôi nhìn cánh cổng lớn trước mặt,cảm thấy chút hiếu kì cùng háo hức. Chưa bao giờ tôi đến một nơi như thế này.
_Em không cần anh phải dắt tay vào đấy chứ?
_Hừ. Không cần. - Tôi phăm phăm bước vào,bỏ mặc anh ta với đống đồ lỉnh kỉnh.
...
_A! Anh Nhật Minh!
Mới vừa vào trong sân,một đám trẻ con lóc nhóc chạy ùa về phía tôi rồi vây quanh hắn.
_Anh Nhật Minh,sao lâu rồi không thấy anh đến? - Một cô bé dễ thương buộc tóc hai bím hỏi.
_Ừ. Anh xin lỗi. Vì dạo này anh hơi bận. - Anh ta xoa đầu cô bé, nở nụ cười thật hiền. Khó tin quá,không phải tôi hoa mắt đấy chứ?