Sáng sớm, nghĩ lại chuyện hôm qua, nó lại thấy vui vui. Nó cứ cười cười cả ngày. Vừa phơi đồ vừa tủm tỉm cười.
-“Di!”_tiếng gọi quen thuộc làm nó giật mình, nhìn ra cổng, nó bất ngờ vì trước mắt nó là người mà nó đã cố né tránh. Đúng rồi, không thể lầm được, Kiến Văn người yêu cũ của nó, đang dừng xe trước nhà và gọi tên nó.
-“Sao…Sao..sao anh lại ở đây?”_nó lắp bắp trả lời, tay nó làm rơi cả cái móc áo
-“Anh..à, có người nói anh biết, em có thời gian cho anh không?”
-“E..em..”
-“1 chút thôi,anh đợi em chỗ cũ nha,em không tới anh cũng đợi. Vậy nha. Anh ra trước.”
Nó không biết là có chuyện gì mà làm sao anh lại tìm được chỗ này, vì nó chỉ cho 2 nhỏ bạn thân biết, mà 2 nhỏ đó không ưa gì Kiến Văn sau nhưng chuyện anh gây ra nên không thể nào 2 nhỏ lại nói cho anh ấy biết.
Nó khoác cái áo, lấy xe đạp ra, khóa cửa. Vừa quay lại thì Vĩ đứng ngay sau lưng làm nó giật mình:
-“Em đi đâu đó?”
-“À..à…em đi ra đây có chút việc.”_nó không muốn Vĩ biết
-“Để anh chở cho, trời nắng vậy còn lăng xăng đi đâu”_Vĩ lo lắng nhìn nó
-“Không cần đâu…cũng gần mà, đạp xe cho khỏe, anh lo bán đồ đi. Có khách kìa.”
Vĩ vừa quay qua ngó vào nhà, không có ai cả. Nó thừa cơ hội chạy đi mất. Ra tới nơi, đây là khu khuôn viên của 2 tòa nhà chung cư cao cấp, có hàng ghế đá núp dưới những cây bàng to. Dù là thời gian nào trong ngày thì đây cũng mát mẻ, vì 2 tòa nhà đã che hết nắng, gió thì luôn thổi.
-“Sao anh biết em ở đây?”
-“Em họ anh chỉ, em biết Cát Tường hả?”
-“Cát Tường, là em họ anh hả? Có bao giờ em nghe anh nhắc tới đâu”_Nó thật sự quá bất ngờ
-“Em họ anh nhiều lắm, làm sao anh nói em biết hết được. Mà hôm nay anh hẹn em ra là vì chuyện khác”
-“Chuyện gì? Anh nói nhanh lên, em còn phải về.”
-“Em còn giận anh lắm hả?”
-“Không. Em với anh còn gì đâu mà giận.”_ánh mắt nó lại quay lại trạng thái lạnh lùng.
-“Em đừng như vậy, ngày em dọn đi anh tìm em như muốn điên lên, em có cần nhẫn tâm vậy không?”
Nghe tới đây nó tát Kiến Văn đứng dậy quát lớn:
-“ANH BỎ RƠI TÔI, 3 NĂM TRỜI YÊU NHAU, KHÔNG ĐỦ ĐỂ ANH ĐI THEO 1 ĐỨA CON GÁI MÀ ANH GẶP TRONG 1 TUẦN. TÔI ĐÃ RÚT LUI, SAO ANH CÒN NGHE LỜI CÔ TA NÓI, ANH CHỮI MẮNG TÔI KHÔNG RA GÌ. ANH YÊU TÔI 3 NĂM, MÀ KHÔNG BIẾT TÍNH TÔI SAO. ANH NGHĨ TÔI LÀ NGƯỜI CÓ THỂ GỌI CHỮI MẮNG CÔ TA SAO. ANH TIN CÔ TA TỚI NỖI, CÔ TA CHO NGƯỜI ĐÁNH TÔI, ANH BIẾT NHƯNG ANH ĐỂ YÊN VÌ NGHĨ TÔI ĐÁNG BỊ VẬY. NGƯỜI NHƯ ANH GIỜ CÒN CÓ THỂ NÓI TÔI NHẪN TÂM À?”
-“Xin em đó, anh biết anh sai rồi, hãy cho anh 1 cơ hội đi.”_Nói đến đây Kiến Văn ôm nó vào lòng mặc cho nó vùng vẫy, nước mắt nó phản lại nó, cứ tuông, biến nó thành 1 đứa yếu đuối như nó từng là vậy.
Đứng nép sau bức tường, Vĩ nghe hết mọi chuyện,tim Vĩ đau thắt vì từng lời nói thốt ra từ Di. Anh không thể tưởng tượng được 1 cô bé vô tư mà Tin nhắc tới đã bị người ta đánh, bị người ta xỉ nhục, đau đớn đến mức khép mình và thay đổi thành 1 cô bé có 1 vỏ bọc bao quanh. Vĩ lúc này chỉ muốn chạy tới, cho Kiến Văn 1 cú đấm thật mạnh, rồi ôm Di vào lòng. Nhưng có 1 bàn tay nắm Vĩ lại.
B…Ố…P, Di bị tát 1 cú đau điếng, nó ngã xuống đất. Tay chống xuống nền gạch lót đường trầy hết. Vẫn chưa hết, 1 cú tát nữa lại làm nó không còn sức đứng dậy.
-“CÁC NGƯỜI LÀM CÁI TRÒ GÌ VẬY HẢ? KIẾN VĂN….. UYÊN DI, CÔ…CÔ…CÔ CÒN DÁM ÔM KIẾN VĂN HẢ???”_đây là người tát nó, cũng là người đã đánh nó thân tàn ma dại 6 tháng trước,Dạ Lan, chính là người yêu hiện tại của Kiến Văn
Giơ tay lên, định tát nó 1 cái nữa thì, có 1 bàn tay nắm chặt Dạ Lan lại.
-“1 lần nữa thì đừng trách tôi ngược đãi con gái.”_Vĩ gằn giọng
Lần này thì Dạ Lan co rúm người lại vì sợ, Vĩ lườm mắt nhìn cả Kiến Văn và Dạ Lan. Ngồi xuống, ôm lấy Di, nhìn dấu tay đỏ lên trên mặt Di,những giọt nước mắt chảy trên gương mặt lại 1 lần nữa nhìn Vĩ vô hôn. Vĩ đau lắm, chưa lúc nào Vĩ cảm thấy Di yếu đuối như vậy. Đở Di dậy,ôm vào lòng,tim Vĩ đau nhói:”có anh ở đây rồi, em đừng sợ,em đừng khóc nữa”.