Sáng cuối cùng, tôi đề nghị chúng tôi đi xe bus lên Seoul. Vì dì tôi ở một vùng quê lân cận đó, nên tôi nghĩ nếu không tạo điều kiện để được đến Seoul khi đã bước chân sang Hàn Quốc thì thật tiếc. Anh ta gật đầu cái rụp, sắp theo một balo đồ đạc lẫn thức ăn, kéo tay tôi ra bến chờ xe bus, lúc đi còn nói.
- Đừng để lạc ở Seoul!
Tôi gãi gãi đầu rồi gật đại nhanh một cái. Tôi quan tâm gì chứ. Cái mà tôi quan tâm là không phải xách theo bất cứ một thứ gì liên quan đến màu hồng, liên quan đến Kitty… Sinh nhật hai mươi của tôi, cũng rơi đúng vào ngày hôm nay. Chính vì thế mà mọi thứ đều quá sức tuyệt vời…
Chúng tôi lẫn vào khu chợ đêm, tôi vẫn còn cảm nhận được bàn tay Kai (tên của anh chàng tóc xoăn tít), nắm chặt lấy tay mình. Đôi lúc tôi thử nhích tay mình ra khỏi một chút, Kai liền quay lại nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm xuống một bậc.
- Làm em đau hả?
- Không!
- Vậy thì để yên đó đi!
Nhưng dù cố sức giữ chặt tay tôi đến thế nào, anh ta vẫn để tôi bị lạc. Đúng hơn là tôi tình nguyện để mình bị lạc, khi cứ ngơ ngẩn nhìn theo những dòng chữ quảng cáo màu xanh đỏ bắt mắt. Trời khuya, sương xuống lạnh hơn, tôi co ro trong một chiếc váy mỏng, nhìn khắp lề đường hè phố chỉ thấy thứ ngôn ngữ hình trứng với hình que. Tôi bắt đầu thấy sợ. Tôi bắt đầu loay hoay. Và khi dòng người đi thưa thớt dần, mắt tôi cũng bắt đầu tứa nước, giọng mếu máo lẫn vào tiếng ồn ào nơi xa lạ.
- Hey!
- …
- Em giỏi lắm! Mấy tuổi rồi mà còn để lạc, hả?
- …
- Sao lại khóc?
- …
- Này, sao lại khóc?
-…
- Nín đi! Anh đây rồi!
- …
- Anh xin lỗi, đừng khóc nữa! Anh đây rồi!
Và Kai càng nói thì tôi càng khóc òa lên to hơn. Đến nỗi, người đi đường tưởng rằng tôi bị anh ta bắt nạt. Thật sự thì, Kai đã tìm ra tôi khi tôi và anh ở một quãng khá xa, một khoảng thời gian quá lâu. Kai đã tìm ra tôi và mắng cho tôi một trận, cũng là người dỗ dành tôi, nói với tôi rằng anh đã đi tìm tôi, đã ở bên cạnh tôi rồi, tôi không cần lo sợ nữa. Tôi bất giác thấy mình yếu đuối như một con mèo hen ốm o lâu ngày. Tôi khóc vì sợ chỉ một phần, phần nhiều còn lại là vì buồn khi xa Kai. Anh ấy thật tốt. Anh chàng tóc xoăn tít chơi bóng rổ đại tài thật tốt. Bạn biết không, kể cả khi tôi chưa từng được chứng kiến Kai chơi bóng, tôi vẫn tin rằng anh ấy là một cầu thủ cừ khôi, chỉ vì tôi đã từng nhìn anh xoáy quả bóng da cam trên tay mình, và điều khiển nó rơi lọt thỏm vào một góc trong nhà kho. Kai cũng là một chàng trai tốt, khi không bỏ mặc một con bé mét năm đứng giữa lòng đường Seoul lúc đêm muộn, Kai đã đi tìm con bé ấy, ôm nó vào lòng, xoa lên tóc nó thứ quan tâm ân cần dịu ngọt.

5. Seoul chờ…
Tôi ra về vào ngày hôm sau đó, Kai không tiễn tôi, chỉ có gia đình dì vừa từ nhà chú trở về. Dì và các em ôm hôn tôi, tặng tôi những món quà lưu niệm nhỏ xinh, dì nhắn gửi đôi lời hỏi thăm đến bố mẹ tôi ở Việt Nam. Trong khoảng thời gian đó, tôi chỉ cười, và dõi mắt về phía xa xa chờ đợi. Quả thật, tôi chỉ mong xuất hiện một cây nấm khổng lồ với mái đầu xoăn ít. Giá như Kai đến, có lẽ tôi đã không buồn nhiều đến vậy.
Tối hôm trước, khi cùng nhau đi từ Seoul về nhà dì, Kai hỏi tôi có biết vì sao lại là Hàn Quốc cho cuộc hành trình đi tìm tuổi hai mươi của tôi không? Tôi ngơ ngẩn, anh bảo rằng vì tôi có mơ ước học về biên kịch phim điện ảnh. Và anh giúp bố mẹ tôi tìm hiểu một số trường phù hợp cho tôi, cũng giống như việc tìm thông tin về những xuất học bổng của các trường này. Kai cũng hỏi, có biết vì sao lại là Kai không?