Những lời nói của bà Hoa như cứa sâu vào tim bà, nổi đau khổ tột cùng của ngày xưa giờ lại lặp lại khiến bà chơi vơi trong mớ cảm xúc hỗn độn mà quên việc phải đánh trả hay hỏi nguyên nhân vì sao?
Những người đàn ông lực lưỡng đi cùng bà Hoa ra sức đập phá mọi vật dụng trong nhà, tiếng vỡ vụn của bộ ly bình rít lên một tiếng động sáng loáng. Lúc này bà Quyên mới sực tỉnh. Vội vàng ngẩng đầu dậy và chạy đến ngăn cản bọn người hung tàn kia.
“Các ngươi làm gì vậy? Ai cho phép các ngươi vào đây đập phá đồ nhà tôi”
Bà Hoa chanh chua chỉ vào mặt bà Quyên: “A…mày còn dám to mồm hả? Đứa con hoang nhà mày dám dụ dỗ quý tử nhà tao để bây giờ thằng con cưng nhà tao phải nằm viện kia kìa”
Bà Quyên vẫn chưa hiểu: “Con bà nằm viện thì có liên quan gì đến con gái nhà tôi?”
Bà Hoa chống nạnh, dùng tay xỉa xói và lấn tới ép bà Quyên vào mép tường: “Nó dụ dỗ con tao, rủ nó đi chơi, nhởn nhơ ngồi sau bắt con tao đèo để xe tung té nhào ra đường phải nằm viện. Mày vừa lòng chưa?”
Như một luồng điện chạy thót tới tim, bà Quyên vội vàng nắm tay bà Hoa hỏi dồn dập: “Thế con tôi sao rồi? Nó đang ở bệnh viện nào?”
Bà Hoa bĩu môi giễu cợt: “Con hoang của mày hả? Chạy đến bệnh viện mà hốt xác nó về đi”
Lời nói của bà Hoa như nhát dao chí mạng đánh trúng tim, xuyên qua màn mưa bà tức tốc lao đến bệnh viện. Vẻ hoảng loạn làm bước chân của bà loạng choạng cứ xoắn vào nhau và không biết đoạn đường từ nhà đến bệnh viên bà đã té bao nhiêu lần. Nước mắt hòa vào trong nước mưa chảy ròng rọc thành dòng trên đôi má gầy gò của bà.
Vừa chạy bà Quyên vừa gào thét: “Con ơi, con đừng bỏ mẹ…”
…..
Trong hành lang bệnh viện, người của nhà bà Hoa đứng vây quanh căn phòng cấp cứu đang sáng đèn của Hoàng.
Đối diện là phòng của Diễm, cô vẫn đang hôn mê nhưng không một bóng người lai vãng. Cánh cửa phòng cấp cứu của Diễm mở ra, bác sĩ nhìn quanh tìm kiếm thân nhân của cô. Vội đi đến đám người nhà Hoàng và liên tục hỏi: “Ai là thân nhân của cô gái này?”
Không một tiếng trả lời, mọi người cứ chăm chú nhìn cửa phòng cấp cứu của Hoàng, vị bác sĩ lại hỏi thêm một tiếng: “Tôi hỏi ai là thân nhân của cô gái này”
“Là tôi”- bà Quyên mặt mày bơ phờ, áo quần ướt nhem vội vàng lao đến túm lấy tay bác sĩ và hỏi với giọng mếu máo: “Con gái tôi sao rồi bác sĩ?”
Như chờ đợi một câu nói an lành thốt ra từ miệng của vị bác sĩ nhân từ kia, nước mắt bà không ngừng rơi trên khuôn mặt khắc khổ.
“Con gái bà đã qua cơn nguy kịch nhưng máu bị mất quá nhiều, chúng tôi đang kiếm người nhà để lấy mẫu máu chuyền” – vị bác sĩ hiền từ đáp.
Bà Hoa chụp tay bác sĩ: “Hãy lấy máu tôi, tôi là mẹ của em nên có lẽ hai mẹ con tôi có cùng một nhóm máu”
Mở cửa phòng bệnh sau khi đi lấy mẫu xét nghiệm về, bác sĩ nói với bà Hoa bằng một vẻ mặt hớn hở: “Thật may mắn, hai mẹ con bà có cùng nhóm máu nhưng….” – bác sĩ ngập ngừng.
Vẻ hoảng hốt, khó hiểu hiện lên đôi mắt của bà Quyên: “Nhưng sao hả bác sĩ, có vấn đề gì à!”
Bác sĩ thở dài nói: “Thể trạng bà rất yếu. Nếu với tình trạng này thì sau khi chúng tôi lấy máu của bà thì e là bà sẽ bị kiệt quệ mất”
Bà Quyên xua tay: “Không sao đâu? Bác sĩ nhìn tôi vậy chứ tôi khỏe lắm, cho máu xong tôi về nhà ăn uống bồi bổ vào là được ấy mà”
Bác sĩ ngập ngừng: “Nhưng…”
Chưa nói dứt câu thì đã bị bà Hoa ngắt lời bằng hành động chìa tay ra trước mặt: “Đừng nhưng nhị gì hết, bác sĩ hãy tin tôi đi”
Không thể từ chối trước hành động cao cả của người mẹ nên bác sĩ đã ậm ừ nhận lời: “Bà muốn cho máu thì hãy theo y tá làm giấy cam kết và hãy hứa với tôi là về nhà ăn uống bồi bổ thêm nhé!”
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Mối tình đầu đã khiến trái tim cô băng lạnh đi. Cô thấy hận người cô đã yêu... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Rốt cuộc, Linh coi Huy là gì? Là người thay thế hay chỉ là một trò đùa? *** Linh... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Năm tháng qua đi, tình yêu của đôi trẻ dần lớn lên theo từng ngày, vẫn những hứa... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn "Đa phần, phụ nữ khổ vì cả đời họ yêu nhất chỉ một người, dẫu có gặp... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Kì 1 : Không thể nào hiểu nổi Theo những gì tôi được biết, thì khoảng thời gian... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Đêm 20.01.2012 Đêm về khuya, chỉ còn lại bóng đen tĩnh lặng và tiếng đồng... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Xin lỗi…cô có làm sao không??? Vừa nói chàng trai vừa đỡ cô dậy. “không sao... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Cảm động kẻo khóc nhé! _Alo _Gì hả anh? _Chia tay đi _...... _Im lặng là đồng... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Rất cảm động, có thể sẽ khóc đấy... Buzz!! Quân : Gì thế con hâm? Trang : Mày... |
|
| Thể loại: Truyện Ngắn Tôi thương em gái sao thiệt thòi quá, suốt một thời xuân xanh đều dành hết cho chị.... |